Chương 1: Một cước kia phong tình
Khói đàn hương từ lư trầm ung dung bay lên, tràn ngập khắp phòng một mùi hương dễ chịu.
Ánh nắng xuyên qua cánh cửa gỗ chạm khắc hoa màu đỏ thắm đang khép hờ, tựa như những thỏi vàng vụn vỡ, rải rác trên mặt bàn thư pháp bằng gỗ cũ kỹ. Trên mặt bàn, văn phòng tứ bảo được xếp đặt chỉnh tề. Tờ giấy tuyên thành đã mở sẵn, nghiên mực còn chưa ráo, những ngọn bút lông đủ mọi kích cỡ đang treo rủ xuống, cùng với những con dấu ngọc lớn nhỏ khắc chữ "Phiên" xếp thành hàng, toát lên bầu không khí của một gia đình thư hương môn đệ.
Bên trong chiếc giường gỗ chạm khắc có buông rèm tơ, một bóng người chật vật xoay người, loay hoay mãi một lúc lâu mới dùng hai tay chống đỡ được thân thể gầy yếu.
Lục Phiên quay đầu nhìn qua bức rèm tơ, nhìn ngắm phong cách bài trí mang đậm hơi hướng cổ xưa xung quanh, bất giác hít vào một hơi khí lạnh.
Đây rốt cuộc là nơi nào?
Đối với một lập trình viên vừa tốt nghiệp đại học, mới bước chân vào chốn công sở, ngày ngày tăng ca đến ba bốn giờ sáng, làm việc mới một năm mà lao lực bằng người khác làm hai năm như hắn, cuộc sống vốn chỉ có máy tính và những dòng mã lệnh, tuyệt đối không thể có được một gian phòng với văn phòng tứ bảo đầy phong nhã thế này.
Hắn nhớ rõ khi ấy vì một dự án của khách hàng lớn, hắn đã thức trắng đêm để làm việc. Đang lúc gõ bàn phím, ngực hắn bỗng nhói lên một cơn đau dữ dội, rồi mất đi tri giác.
Đến khi mở mắt ra, hắn đã thấy mình nằm trong căn phòng xa lạ này.
Lục Phiên muốn bước xuống giường để nhìn xem xung quanh, nhưng vừa mới cử động, hắn liền phát hiện nửa người dưới hoàn toàn không có chút cảm giác nào. Thân thể mất thăng bằng, cả người hắn ngã nhào xuống đất, gây ra một tiếng động lớn.
"Công tử!"
Cánh cửa gỗ chạm khắc màu đỏ thắm bị đẩy mạnh ra.
Mấy vị tỳ nữ nườm nượp bước vào, động tác vô cùng thuần thục đỡ Lục Phiên đang ngã dưới đất đứng dậy. Tiếng bánh xe gỗ chuyển động lộc cộc vang lên, một tỳ nữ nhanh chóng đẩy chiếc xe lăn bằng gỗ tinh xảo từ góc phòng tới, hai vị tỳ nữ khác liền nâng Lục Phiên – người vẫn còn đang ngơác chưa hiểu chuyện gì – đặt ngồi lên xe lăn.
"Công tử... Ngài đi đứng không tiện, có việc gì cứ việc phân phó các nô tỳ."
Lục Phiên vẫn chưa kịp tỉnh táo lại.
Hắn là ai? Đây là đâu? Và tại sao... hắn lại bị liệt?
Sau một chuỗi câu hỏi tự vấn trong đầu, hắn mới dần lấy lại tinh thần. Không còn nghi ngờ gì nữa, hắn đã xuyên không rồi. Hơn nữa, còn xuyên vào thân xác của một phế nhân hai chân bị bại liệt. Tư thế xuyên không này đúng là có chút đặc biệt.
Trong đầu hắn, những ký ức vụn vặt của chủ nhân thân xác này bắt đầu hiện lên.
"Lục Phiên, tự Bình An, thuộc vương triều Đại Chu. Hắn là con trai độc nhất của Bắc Lạc thành chủ, từ nhỏ đã mắc tật ở chân, nửa bước cũng khó đi."
Lục Phiên vừa gặm nhấm số phận cay đắng của thân xác này, vừa âm thầm quan sát ba vị tỳ nữ trước mặt. Vì hắn bị tật ở chân, hành động bất tiện, nên phụ thân của thân xác này đã an bài ba vị tỳ nữ để hầu hạ sinh hoạt thường ngày và bảo vệ an toàn cho hắn.
Các tỳ nữ này ai nấy đều mi thanh mục tú. Người lớn tuổi nhất khoảng hai mươi bốn, hai mươi lăm tuổi, dáng người thướt tha, xinh đẹp quyến rũ, toàn thân toát lên vẻ chín chắn đầy phong vận. Người nhỏ tuổi nhất mới mười một tuổi, nét ngây thơ nét con trẻ vẫn chưa phai. Còn có một vị tỳ nữ mười tích tuổi, sở hữu một gương mặt sắc sảo quyến rũ, bên hông còn dắt theo một cây trường tiên.
Ngự tỷ, la lỵ, nữ vương... Phúc lợi xuyên không này quả thực chỉ có thể dùng ba chữ để hình dung: Quá kích thích!
Ngay khi tâm trí Lục Phiên còn đang dao động, hắn bỗng giật mình, giữ nguyên vẻ mặt đờ đẫn, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào ba vị tỳ nữ. Trước mắt hắn, hình ảnh của các tỳ nữ bắt đầu nhạt nhòa rồi tan biến, thay vào đó là một bảng thuộc tính hiện ra.
Kí chủ: Lục Phiên
Xưng hào: Luyện Khí sĩ (vĩnh cửu)
Cấp độ luyện khí: 0
Hồn phách cường độ: 1
Thể phách cường độ: 0.5
Linh khí: 10 sợi (chưa khai phá)
Cải tạo ban thưởng: Tạm thời chưa có
Chỗ thế giới bình xét cấp bậc: Ngũ Hoàng đại lục (Đê võ)
Quyền hạn: Chưa mở ra
Đồng tử của Lục Phiên dần giãn ra. Bảng thuộc tính hệ thống sao? Đây chính là "bàn tay vàng" trong truyền thuyết sao! Hóa ra đây mới là cách mở ra phúc lợi xuyên không chính xác.
"Đê võ?"
Lục Phiên trầm ngâm. Thế giới hắn xuyên không tới có tên là Ngũ Hoàng đại lục, được phân loại là một thế giới đê võ. Hắn tự nhiên không lạ lẫm gì với khái niệm này. Trong các tác phẩm tiểu thuyết và phim ảnh ở kiếp trước, đê võ là một cấp độ trong hệ thống sức mạnh. Phía trên đê võ chắc hẳn còn có trung võ, cao võ...
Thế nhưng, một khi đã xuất hiện khái niệm đê võ, điều đó có nghĩa là thế giới này chắc chắn tồn tại võ giả hoặc người tu hành.
Lục Phiên im lặng hỏi thầm trong lòng, nhưng bảng hệ thống không hề đưa ra bất kỳ chỉ dẫn nào, hắn đành phải tự mình suy ngẫm ý nghĩa của từng chỉ số. Xưng hào là Luyện Khí sĩ, tại sao phía sau lại có ký hiệu vĩnh cửu? Điều đó đại diện cho cái gì? Chẳng lẽ cả đời này hắn chỉ có thể luyện khí? "Cải tạo ban thưởng" là gì? Cường độ hồn phách và thể phách làm sao để nâng cao?
Giao diện thuộc tính nhìn thì đơn giản nhưng lại không có lời chú thích nào, khiến Lục Phiên muốn tìm hiểu công dụng cùng cách sử dụng cũng cảm thấy không biết phải bắt đầu từ đâu.
"Công tử?"
Ngay khi Lục Phiên đang tràn đầy hứng thú muốn tiếp tục nghiên cứu, một giọng nói run rẩy có chút nghẹn ngào bỗng kéo tâm trí hắn trở lại.
Hắn nhìn lại thì thấy ba vị tỳ nữ đứng trước mặt lúc nãy giờ chỉ còn lại một người, hai người kia không biết đã rời phòng từ lúc nào. Người ở lại là tỳ nữ nhỏ tuổi nhất, nét ngây thơ chưa tuyệt kia. Lúc này, nàng đang trợn tròn mắt, khuôn mặt đầy vẻ hoảng sợ và bối rối, luống cuống nhìn hắn.
"Nghê Ngọc, có chuyện gì vậy?" Lục Phiên nghi hoặc hỏi. Nghê Ngọc chính là tên của tiểu tỳ nữ này.
"Công tử... Ngài đã ngồi đờ người, mắt không chớp suốt nửa canh giờ rồi, nô tỳ gọi thế nào ngài cũng không có phản ứng." Nghê Ngọc thấy thần trí Lục Phiên đã tỉnh táo lại, tâm tình khẩn trương mới khẽ thả lỏng.
Đã nửa canh giờ trôi qua rồi sao? Lục Phiên thầm tắc lưỡi. Hệ thống bỗng nhiên xuất hiện làm hắn nghiên cứu đến mức mê muội, hoàn toàn quên mất thời gian.
"Các nàng đâu rồi?" Lục Phiên hỏi.
"Các tỷ tỷ nhận thấy thần trí của công tử có chút... bất thường, nên đã đi thông báo cho lão gia rồi ạ." Nghê Ngọc cúi đầu, nhỏ giọng đáp.