ItruyenChu Logo

Chương 1: Phương Tiên

Nhân sinh không thể lặp lại. Nhưng người sau khi chết, chưa hẳn đã không có kiếp sau.

Phương Tiên rất rõ điều này, bởi chính hắn là một "kẻ xuyên việt". Từ khi tử vong ở kiếp trước, hắn đã đầu thai đến thế giới này.

Sáng sớm, đồng hồ báo thức đúng giờ vang lên.

Phương Tiên rời giường rửa mặt. Nhìn khuôn mặt có chút tái nhợt cùng quầng thâm lộ rõ trong gương, hắn không khỏi cười khổ, tự lẩm bẩm: "Là ai nói xuyên việt nhất định sẽ có bàn tay vàng, nhất định sẽ phát đạt?"

Hắn dùng chính trải nghiệm hơn hai mươi năm kiếp này của mình để chứng minh rằng, một kẻ vốn là cá ướp muối thì sau khi xuyên việt vẫn cứ là cá ướp muối mà thôi.

Đây là một thế giới có khoa học kỹ thuật phát đạt, thậm chí con người đã tiến vào thời đại tinh tế, trình độ văn minh vượt xa kiếp trước không biết bao nhiêu lần. Bởi vậy, những phương pháp làm giàu quen thuộc khi xuyên việt về cổ đại như chế tạo phân hóa học, luyện thép thô sơ đều hoàn toàn vô dụng. Mà lịch sử phát triển ở đây cũng khác biệt hoàn toàn, nên việc muốn nương theo đại thế để vớt vát chút lợi lộc từ kinh tế đô thị cũng trở thành ảo tưởng.

Về phần vận chuyển các tác phẩm văn học kinh điển? Phương Tiên bi ai nhận ra, ngay cả tên của tứ đại danh tác hắn còn không nhớ rõ cách viết, chỉ nhớ được đại khái cốt truyện, càng không có văn phong tài hoa để diễn dịch chúng một cách hoàn mỹ. Chưa kể thế giới văn minh tinh tế này vốn không thiếu thốn tinh thần lương thực, các bậc đại sư danh gia nhiều vô số kể, muốn nhất cử thành danh ở đây quả thực là vọng tưởng.

Mấu chốt nhất là Phương Tiên phát hiện ngay cả tâm cảnh của mình cũng có vấn đề. Tóm lại, làm một kẻ an phận thì không đáng sợ, đáng sợ là ngay cả ý chí của hắn cũng trở nên ù lì, lười nhác.

"Cả đời sống ở tầng lớp dưới cũng được, dù sao sống thêm được ngày nào là lời ngày đó... Bình bình đạm đạm mới là thật, biết an phận thủ thường mới là phúc..."

Sau một hồi tự an ủi, Phương Tiên rất nhanh chóng chấp nhận sự thật mình là một kẻ thất bại, vội vàng ăn cho lấp đầy bụng rồi mở cửa tiệm.

Chỗ ở của hắn là một tòa nhà hai tầng bằng xi măng. Tầng hai dùng để ở, tầng một là cửa hàng mặt tiền. Trên tấm biển hiệu hơi cũ kỹ có in năm chữ lớn đã phai màu: "Phương Ký Hãng Cầm Đồ". Đây là tài sản lớn nhất và cũng là nguồn thu nhập mỗi ngày của hắn.

"Đáng tiếc... Trong bối cảnh có vô số tinh cầu chưa khai phá thì bất động sản lại không quá đáng giá... Ai, mình nghĩ nhiều như vậy làm gì? Mỗi ngày nỗ lực kiếm tiền, nắm chặt thời gian xem mắt, cưới một người vợ dung mạo bình thường, sinh vài đứa con, cả đời cứ thế trôi qua là được..."

Phương Tiên nhìn đại sảnh vắng lặng như chùa bà đanh, tự rót cho mình một bình trà xanh, vẻ mặt rất mực thản nhiên. Cửa hàng cầm đồ của hắn vốn là như vậy, cơ bản chẳng có mấy việc làm ăn, mỗi ngày trôi qua cứ thế không đói chết cũng không giàu lên được.

"Xem ra hôm nay cũng không có khách, hay là trực tiếp đóng cửa lên mạng, trong trò chơi 'Ngày Cũ Truyền Thuyết' của mình vẫn còn một nhiệm vụ chưa làm xong..."

Thế giới này công nghệ phát triển, trò chơi thực tế ảo giả lập 100% đã sớm xuất hiện, mang lại cho người chơi cảm giác chân thực như sinh sống ở đời thực. Điều này khiến cư dân ở các khu bình dân trầm mê vô số, thậm chí có người hoàn toàn không phân biệt được ảo giác và hiện thực, trực tiếp kết hôn trong trò chơi, định sống cả đời làm một con mọt mạng. Những trường hợp như vậy tuyệt đối không hiếm gặp.

Phương Tiên tuy chưa đến mức trầm mê tới mức ấy, nhưng cũng không thể tránh khỏi việc dùng các loại hình giải trí này để giết thời gian.

"Hắc hắc... Biết đâu đây lại là ý đồ của các đại lão vùng tinh anh, mục đích là dùng trò chơi ảo để gây tê liệt những kẻ thuộc tầng lớp hạ đẳng như mình, nhằm giảm bớt áp lực và mâu thuẫn xã hội... Ai, giai cấp xã hội, sự phát triển văn minh..."

Hắn lầm bầm rồi chợt cười khổ: "Nhìn thấu thì đã sao? Mình chỉ là một nhân vật nhỏ bé, vừa không có thực lực, vừa không có chí hướng, muốn ra sao thì ra..."

Phương Tiên uể oải uống một ngụm trà thơm, đang chuẩn bị đóng cửa để chơi game thì đột nhiên có một bóng người thoáng qua trước cửa, một người đàn ông trung niên vóc dáng cao gầy bước vào. Người đó khoảng ba bốn mươi tuổi, tóc tai bù xù như tổ quạ, hốc má lõm sâu, trong ánh mắt đầy những tơ máu.

"Người này rốt cuộc đã cày game bao nhiêu lâu rồi không biết..." Phương Tiên thầm nghĩ trong lòng, nhưng trên mặt vẫn lộ ra nụ cười ôn hòa: "Vị khách nhân này, ngài muốn cầm đồ hay chuộc đồ?"

"Cầm."

Người trung niên ném một chiếc túi vải đen nhỏ lên bàn rồi mở ra, bên trong là một quyển sách bằng giấy đã cổ xưa.

"Ồ... Đồ cổ sao?" Phương Tiên thầm vui mừng.

Thời đại này, phương thức lưu trữ dữ liệu từ lâu đã chuyển sang các loại phương tiện điện tử, loại sách bằng giấy này thật sự rất hiếm thấy. Hơn nữa, các khu thượng lưu dạo gần đây dường như đang rộ lên phong trào phục cổ, loại sách cổ này hoàn toàn có thể tân trang lại một chút rồi gửi đến các nhà đấu giá lớn để bán với mức giá không tệ. Ngành đồ cổ vốn dĩ chính là ba năm không khai trương, khai trương ăn ba năm.

Sắc mặt hắn không thay đổi, bình thản đeo găng tay vào rồi bắt đầu cẩn thận kiểm tra. Bìa sách hiển hiện một màu đen tối, văn tự bên trên Phương Tiên không thể nhận ra. Mở ra xem, trang giấy bên trong cũng có chút kỳ lạ, màu vàng nhạt, chất giấy tương đối dày, dù cách một lớp găng tay nhưng khi chạm vào vẫn mang lại một cảm giác khó tả.

"Da dê sao? Chỉ có bảy trang, mỏng hơn so với tưởng tượng... Chỉ là thứ văn tự này, không phải là ngôn ngữ của chủng tộc ngoài hành tinh đấy chứ?"

Ngôn ngữ và văn tự phát triển trên một tinh cầu vốn rất nhiều, nhưng Phương Tiên có thể khẳng định đây chắc chắn không phải ngôn ngữ của tinh cầu này. Hắn nhíu mày, lên tiếng hỏi: "Thứ này rất khó giải mã, không cách nào xác định được nội dung và lai lịch, dù cho là bản gốc hay bản duy nhất thì giá cả cũng khó lòng... Không biết khách nhân muốn ký kiểu sống đương hay chết đương?"

"Chết đương, ta không bao giờ muốn nhìn thấy nó nữa..." Môi người trung niên run rẩy, trong ánh mắt phảng phất một nỗi sợ hãi tột cùng.

"Không phải là đồ ăn trộm đấy chứ?" Phương Tiên trong lòng rùng mình, nhưng cũng không quá để ý. Hắn vận dụng ba tấc không nát môi tấc lưỡi để ra sức ép giá, cuối cùng lấy được quyển sách cổ này với mức giá vô cùng rẻ mạt.

"Lời to rồi, hôm nay đúng là lời to rồi!"

Sau khi tiễn người trung niên ra về, Phương Tiên không tiếp tục kinh doanh nữa mà trực tiếp đóng cửa tiệm. Hắn lộ ra vẻ hưng phấn, tỉ mỉ nghiên cứu món bảo bối mình vừa thu được.

"Hửm... Trên mạng cũng không tra được, xem ra đây chỉ là một loại văn tự vô cùng ít người biết..." Nhìn vô số ký tự ngoằn ngoèo như đàn giun màu đen, Phương Tiên bỗng cảm thấy hoa mắt. Những chữ viết vặn vẹo cùng màu sắc kỳ dị kia phảng phất như có sinh mệnh, đang chậm rãi nhúc nhích.

"Thú vị đấy..." Phương Tiên biết rõ trên mạng có một loại đồ họa tạo ảo giác thị giác, rõ ràng là hình tĩnh nhưng lại khiến người xem có cảm giác như đang chuyển động. Ký tự trong quyển sách này dường như cũng mang lại hiệu ứng tương tự.

Hắn tháo găng tay ra, trực tiếp chạm vào trang sách, cảm giác kỳ lạ khó tả kia lập tức trở nên mãnh liệt hơn. Tư duy của Phương Tiên bắt đầu vô thức bay bổng, suy đoán về lai lịch của quyển cổ tịch.

"Xoẹt xoẹt... Xoẹt xoẹt..."

Bên tai hắn vang lên một hồi tạp âm, trước mắt thình lình xuất hiện từng màn ảo giác. Đó là một bàn tay đang run rẩy, chủ nhân của nó có thần sắc điên cuồng, đang từ một quyển sách khổng lồ sao chép lại thứ gì đó. Xung quanh quyển sách lớn ấy là một tế đàn đầy máu tươi và nội tạng, bao phủ bởi một bầu không khí kinh hoàng.

Hình ảnh đột ngột chuyển dời, quyển sách sao chép này bắt đầu lưu lạc qua tay nhiều người khác nhau, mang đến cho bọn họ những vận rủi đáng sợ. Cuối cùng, nó được người chủ trước mang đi, rồi rơi vào tay hắn.

"Đây là... Ảo giác sao? Mình chơi game đến mức mụ mị đầu óc, không phân biệt được thực tế và hư ảo rồi sao? Không thể nào, mình không muốn vào bệnh viện tâm thần đâu... Còn có quyển sách này, là sách mang lại vận rủi à? Có lẽ đây là một mánh khoé quảng cáo không tệ, nhưng tại sao mình lại nghĩ nó là một bản sao chép?"

Phương Tiên thở dốc liên hồi, sắc mặt thay đổi liên tục: "Đặt cho nó một cái tên vậy... 'Mạc Danh Chi Thư'? 'Huyền Địa Bí Kinh'? Không, hay là gọi là 'Động Huyền Bí Sao Bản' đi, ồ?"

Hắn nhìn chằm chằm vào bìa sách màu đen, thần sắc đột nhiên đờ đẫn. Chỉ thấy những ký tự vặn vẹo như giun bò ban đầu, lúc này trong mắt hắn đang không ngừng nhúc nhích, tổ hợp lại thành những từ ngữ có thể thấu hiểu, hóa thành sáu chữ lớn: "Động Huyền Bí Sao Bản".