Chương 1: Dù bỏ mình ma tâm vẫn không hối hận
“Phương Nguyên, ngoan ngoãn giao ra Xuân Thu Thiền, ta cho ngươi được thống khoái!”
“Phương lão ma, ngươi đừng hòng mưu đồ phản kháng. Hôm nay đại phái chính đạo chúng ta liên thủ, chính là muốn san bằng ma quật này. Nơi đây sớm đã bố trí thiên la địa võng, lần này ngươi nhất định phải đầu một nơi thân một nẻo!”
“Phương Nguyên, tên ma đầu đáng chết kia! Ngươi vì luyện thành Xuân Thu Thiền mà sát hại sinh linh vạn người, phạm vào tội nghiệt ngập trời, tội ác chồng chất, không thể dung thứ!”
“Ma đầu, ba trăm năm trước ngươi nhục mạ ta, cướp đi sự trong trắng của ta, giết sạch cả nhà, tru di cửu tộc của ta. Từ khoảnh khắc đó, ta hận không thể ăn thịt, uống máu ngươi! Hôm nay, ta phải khiến ngươi sống không bằng chết!!”
......
Phương Nguyên khoác trên người bộ đại bào xanh biếc rách nát, tóc tai bù xù, toàn thân đẫm máu. Hắn lặng lẽ ngắm nhìn bốn phía.
Gió núi thổi tới khiến huyết bào phiêu dật, phần phật tung bay như chiến kỳ.
Máu tươi đỏ thắm từ hàng trăm vết thương trên người không ngừng tuôn ra. Chỉ đứng yên một lát, dưới chân Phương Nguyên đã tích lại một vũng máu lớn.
Bầy địch vây quanh, hắn sớm đã không còn sinh lộ.
Đại cục đã định, hôm nay hắn nhất định phải chết.
Phương Nguyên nhìn thấu thế cục, dù cái chết cận kề, hắn vẫn giữ vẻ mặt không đổi, thần sắc bình thản. Ánh mắt hắn thâm trầm như giếng cổ đầm sâu, sâu không thấy đáy như trước nay vẫn vậy.
Đám quần hùng chính đạo vây công hắn, nếu không phải bậc trưởng lão một phái tôn quý thì cũng là thiếu niên anh hào danh chấn tứ phương. Lúc này, bọn họ bao quanh lấy hắn, kẻ gầm thét, người cười lạnh, kẻ lại nheo mắt lộ vẻ cảnh giác, kẻ khác lại bưng vết thương sợ hãi nhìn về phía hắn.
Bọn họ không dám động thủ, ai nấy đều kiêng kị đòn phản công trước khi chết của Phương Nguyên.
Cứ như vậy, không khí căng thẳng giằng co suốt ba canh giờ. Mặt trời chiều ngả về tây, ánh chiều tà như đốt cháy ráng chiều bên cạnh ngọn núi, chói lọi rực rỡ như lửa.
Phương Nguyên vốn tĩnh lặng như pho tượng, bỗng từ từ quay người lại.
Quần hùng lập tức rối loạn, cùng nhau lùi lại một bước dài.
Giờ phút này, đá núi xám trắng dưới chân Phương Nguyên đã bị máu tươi nhuộm thành màu đỏ sậm. Khuôn mặt tái nhợt vì mất máu quá nhiều dưới ráng chiều tỏa chiếu bỗng tăng thêm vài phần hào quang rạng rỡ.
Nhìn ngọn thanh sơn dưới ánh lạc nhật, Phương Nguyên khẽ cười: “Thanh sơn lạc nhật, thu nguyệt xuân phong. Quả nhiên là sớm như tóc đen chiều thành tuyết, thị phi thành bại quay đầu không.”
Lúc nói lời này, trước mắt hắn bỗng hiện ra đủ loại sự tình ở kiếp trước trên Địa Cầu.
Hắn vốn là một học sinh Hoa Hạ ở Địa Cầu, cơ duyên xảo hợp xuyên không đến thế giới này. Trải qua ba trăm năm phiêu bạt, tung hoành thế gian hơn hai trăm năm, hơn năm trăm năm thời gian đằng đẵng hóa ra cũng chỉ như cái chớp mắt.
Những ký ức chôn sâu nơi đáy lòng vào lúc này bỗng trở nên tươi mới, hiện lên sinh động như thật ngay trước mắt.
“Chung quy vẫn là thất bại sao.” Phương Nguyên thầm than, có chút xúc động nhưng tuyệt nhiên không hề hối hận.
Kết cục này hắn đã sớm đoán được. Từ lúc đưa ra lựa chọn ban đầu, hắn đã chuẩn bị tâm lý.
Cái gọi là Ma Đạo, chính là không tu thiện quả, giết người phóng hỏa. Thiên địa không dung, thế gian đều là kẻ địch, ấy thế mà vẫn muốn tận tình tung hoành.
“Nếu Xuân Thu Thiền vừa luyện thành có hiệu quả, kiếp sau ta vẫn muốn làm tà ma!” Nghĩ đến đây, Phương Nguyên kìm lòng không được cất tiếng cười to.
“Lão Ma, ngươi cười cái gì?”
“Mọi người cẩn thận, ma đầu sắp chết đến nơi định phản công!”
“Mau giao Xuân Thu Thiền ra!!”
Quần hùng bức ép tới gần, ngay lúc đó, một tiếng nổ vang rền, Phương Nguyên đã ngang nhiên tự bạo...
Tiết trời xuân mưa bay lất phất, lặng lẽ thấm đẫm Thanh Mao Sơn.
Đêm đã khuya, từng cơn gió mát thổi qua màn mưa phùn.
Thanh Mao Sơn không hề chìm trong bóng tối. Từ sườn núi xuống chân núi, những ánh sáng nhạt lấp lánh như một dải lụa rực rỡ. Ánh sáng này phát ra từ những ngôi nhà sàn san sát, quy mô tới mấy ngàn hộ.
Đây chính là Cổ Nguyệt sơn trại tọa lạc tại Thanh Mao Sơn, mang đến cho dãy núi u tĩnh một phần hơi thở nhân gian nồng đậm.
Tại trung tâm sơn trại là một tòa lầu các nguy nga lộng lẫy. Lúc này nơi đây đang tổ chức tế tự đại điển, đèn đuốc sáng trưng, hào quang rực rỡ.
“Liệt tổ liệt tông phù hộ, hy vọng đại điển khai khiếu lần này có thể xuất hiện nhiều thiếu niên tư chất ưu tú, tăng thêm máu mới và hy vọng cho gia tộc!”
Tộc trưởng Cổ Nguyệt dáng vẻ trung niên, hai bên tóc mai chớm sương, khoác trên người bộ tế phục trắng thuần trang trọng. Hắn quỳ trên sàn nhà màu nâu nhạt, thẳng lưng, chắp tay trước ngực, hai mắt nhắm nghiền thành tâm cầu nguyện.
Đối diện với hắn là đài án sơn đen cao vút chia làm ba tầng, thờ phụng bài vị của tiên tổ. Hai bên bài vị là lư hương bằng đồng đỏ, khói hương nghi ngút lượn lờ.
Phía sau hắn cũng có hơn mười người đang quỳ. Bọn họ mặc đồ lễ màu trắng rộng rãi, đều là các gia lão nắm giữ quyền hành trong tộc.
Sau khi cầu nguyện, tộc trưởng Cổ Nguyệt dẫn đầu xoay người, dập đầu hành lễ. Tiếng trán chạm vào sàn gỗ phát ra những âm thanh “bộp bộp” nhẹ nhàng. Các gia lão phía sau cũng giữ vẻ mặt nghiêm túc, lặng lẽ làm theo.
Trong nhất thời, khắp tông tộc từ đường chỉ còn tiếng va chạm đều đặn trên mặt sàn.
Đại điển kết thúc, mọi người chậm rãi đứng dậy, lặng lẽ rời khỏi từ đường trang nghiêm. Ra đến hành lang, các gia lão mới thầm thở phào nhẹ nhõm, bầu không khí cũng dần buông lỏng. Những tiếng nghị luận bắt đầu vang lên.
“Thời gian trôi nhanh quá, mới đó mà một năm đã qua rồi.”
“Đại điển khai khiếu lần trước cứ như vừa mới xảy ra ngày hôm qua, vẫn còn rõ mồn một trước mắt.”
“Ngày mai là đại điển khai khiếu thường niên, không biết năm nay gia tộc sẽ đón nhận thêm những dòng máu mới như thế nào đây?”
“Haiz, hy vọng sẽ có thiếu niên tư chất Giáp đẳng xuất hiện. Cổ Nguyệt bộ tộc ta đã ba năm rồi chưa thấy thiên tài nào như vậy.”