ItruyenChu Logo

Chương 1: Tiệm Cái Vạc Lủng, liên kết thuộc tính hệ thống!

Luân Đôn, đường Charing Cross.

Nằm kẹp giữa một hiệu sách lớn và một cửa hàng băng đĩa nhạc là tiệm Cái Vạc Lủng.

Nhìn từ bên ngoài, quán bar này chẳng có gì nổi bật, thậm chí còn rất dễ bị người qua đường ngó lơ. Diện mạo của nó mang lại cho người ta cảm giác cổ kính nhưng có chút rách nát, phập phồng như thể thời gian nơi này đã đóng băng từ lâu.

Đang lúc này, bên trong một gian phòng riêng.

Một thiếu niên với mái tóc vàng óng ả đang bận rộn luôn tay luôn chân, thu dọn các loại đồ đạc nhìn qua vô cùng kỳ quái. Đó là đủ loại kiểu dáng chai lọ, bên trong chứa bột phấn, chất lỏng đủ màu sắc cùng với một số rễ cây thực vật khó lòng nhận biết nguyên trạng. Ngoại trừ những nguyên liệu ấy, hắn còn thu dọn một bộ dụng cụ tinh xảo nhưng có phần cổ xưa. Trên bàn rải rác mấy cuốn sách dày nặng, bìa ngoài được bọc bằng da thú.

Thiếu niên nhẹ nhàng khép sách lại, sắp xếp chỉnh tề theo thứ tự chữ cái rồi đặt chúng vào vị trí tương ứng trong chiếc rương da.

"Chao ôi, râu Merlin rậm rạp, ta vậy mà vẫn phải đi học sao!"

Devero thở dài đầy ngán ngẩm.

Đến thế giới này đã được một năm, hắn phải theo học ma dược với một vị lão sư có tính tình quái gở. Bản thân hắn vốn đã cảm thấy vô cùng dằn vặt, ngày hạnh phúc nhất mỗi tuần chính là lúc lão sư phải đến trường giảng dạy. Chẳng thể ngờ nổi, bản thân hắn rốt cuộc vẫn phải đi học, lại còn là ngôi trường nơi vị lão sư kia đang công tác. Tuy rằng nơi đó là Hogwarts, thế nhưng trong lòng hắn vẫn có chút khó chịu.

Devero vốn không phải người của thế giới này. Một năm trước, hắn xuyên không tới đây theo kiểu hồn xuyên, nhập vào thân xác của đứa trẻ này. Nhìn dung mạo bên ngoài, người này hẳn là một con lai Hoa - Âu. Tuy sở hữu mái tóc vàng óng nhưng đôi con ngươi lại mang màu nâu đậm, rõ ràng là đặc trưng của người châu Á. Còn về nguyên nhân sâu xa vì sao xuyên không, không cần phải hỏi, hỏi chính là bị xe tải đâm.

Khi hắn vừa tỉnh lại vào năm ngoái, đập vào mắt chính là một mái tóc dầu rũ rượi, ngổn ngang. Một gã "lão dơi già" với khuôn mặt âm trầm dùng một tay xách hắn từ trên giường lên. Nếu phải nói về ấn tượng đầu tiên của hắn đối với vị sư phụ này, thì đó tuyệt đối là một lão xử nam lâu năm. Người này bạo lực như vậy, chắc chắn là do tâm lý ức chế tích tụ mà thành.

Hắn khẽ sờ sờ mu bàn tay vẫn còn đỏ ửng vì tội ngủ nướng bị phạt đòn. Nhớ lại khi đó, sau khi "lão dơi già" dặn dò một đống việc lớn nhỏ thì liền trong nháy mắt biến mất tại chỗ. Lúc ấy Devero mới ý thức được bản thân đã xuyên qua, tiến vào một thế giới phép thuật, lại còn trở thành đệ tử của một bậc thầy ma dược. Thuận tiện thay, hắn cũng tiếp thu luôn vốn tiếng Anh mà kiếp trước có học thế nào cũng không vào đầu.

Ngày hôm đó, Devero lục tìm khắp nơi trong chỗ ở, rốt cuộc cũng biết được vị lão sư của mình chính là giáo sư Snape trong bộ tiểu thuyết đình đám Harry Potter ở kiếp trước! Tin tức này khiến Devero vừa mừng lại vừa sợ. Mừng là vì hắn đã tới được thế giới phép thuật bản thân hằng ao ước, nhưng sợ là vì lại đụng ngay phải vị lão sư này. Tuy trong nguyên tác, Snape là một anh hùng, nhưng đối với học sinh mà nói, y không nghi ngờ gì chính là một cơn ác mộng.

Những trải nghiệm sau đó đã hoàn toàn nghiệm chứng cho suy nghĩ của hắn. Snape vô cùng nghiêm khắc. Thời điểm Devero mới tới, ký ức của thân thể này vẫn chưa khôi phục hoàn toàn, bởi vậy rất nhiều công việc Snape giao phó hắn đều làm không tốt. Những hình phạt muôn hình vạn trạng ập xuống khiến Devero hiện tại mỗi khi hồi tưởng lại vẫn thấy rùng mình. Cũng may hiện tại hắn đã nắm vững gần hết các kỹ năng cần thiết của một trợ lý ma dược, về cơ bản sẽ không chủ động chạm vào vảy ngược của Snape nữa. Thế nhưng khi phải ở chung một chỗ với "lão dơi già" kia, hắn vẫn cảm thấy vô cùng bức bối. Đó là lý do vì sao hắn lại bài xích việc tới Hogwarts đến vậy. Mỗi ngày đều bị cặp mắt của "lão dơi già" chằm chằm nhìn ngó, chuỗi ngày đó thật sự quá mức gian nan.

Còn về nguyên nhân vì sao Devero lại trở thành học trò của Snape, hình như là do người mẹ của thân thể này đã giao phó hắn cho y, sau đó bà liền bặt vô âm tín. Trước đó Devero từng muốn thăm dò tin tức gia đình từ chỗ Snape, thế nhưng đối phương cứ hễ nghe tới đề tài này liền lập tức bắt bẻ, tìm cớ phạt hắn, khiến hắn hoàn toàn không dám moi móc thêm điều gì.

Dĩ nhiên Devero cũng không phải kẻ sống mơ hồ. Ngay từ lúc mới tới, hắn đã xác định bản thân sẽ nhập học cùng khóa với nhóm Harry. Bởi vậy, thời điểm hắn vào học cũng là lúc cốt truyện chính thức bắt đầu. Chỉ là hiện tại hắn đang phải làm lao động trẻ em cho Snape, phỏng chừng những ngày tháng ở Hogwarts cũng chẳng dễ dàng gì. Đến lúc đó, đối với những tình tiết cốt truyện mà bản thân vốn đã quen thuộc, không biết hắn có cơ hội tham gia vào hay không.

Cũng may thiên phú phép thuật của cơ thể này tính ra khá tốt. Tuy rằng Snape chưa từng dạy cho Devero bất kỳ câu thần chú nào, nhưng trong quá trình điều chế ma dược, hắn cảm thấy bản thân dường như có khả năng cảm nhận rất nhạy bén đối với các loại nguyên liệu mang ma lực. Đây cũng là nguyên nhân giúp hắn có thể nhanh chóng thạo việc. Hơn nữa, dung mạo của hắn cũng rất khá, ít nhất là đẹp trai hơn kiếp trước nhiều. Đây coi như là niềm an ủi hiếm hoi trong hoàn cảnh thảm hại này.

Thu xếp xong xuôi toàn bộ đồ đạc, Devero dự định đi xuống lầu. Hôm nay hắn đã hẹn trước với Snape sẽ tới hẻm Xéo để mua sắm sách vở và nhu yếu phẩm cần thiết cho năm học mới. Không biết ngày hôm qua có chuyện gì xảy ra mà Snape đột nhiên lại đưa Devero tới tiệm Cái Vạc Lủng từ sớm, để hắn nghỉ lại đây một đêm, nói là ngày thứ hai sẽ tới dẫn đi mua sắm. Chính là hôm nay.

Tay xách chiếc rương da lớn bằng hai phần ba cơ thể mình, Devero từng bước đi xuống lầu.

Bên dưới quán, chủ tiệm Tom đang bận rộn chuẩn bị cho một ngày kinh doanh mới. Nghe thấy tiếng bước chân nhẹ nhàng truyền tới từ phía cầu thang, Tom ngẩng đầu nhìn lên.

Mái tóc vàng óng ả của Devero như đang rực sáng lấp lánh dưới ánh nắng sớm.

"Chào buổi sáng, cậu Devero!" Tom lên tiếng chào hỏi, "Tối qua ngủ ngon chứ?"

Devero khẽ mỉm cười, dù vẻ mặt trông có chút căng thẳng nhưng hắn vẫn lễ phép gật đầu đáp lại: "Chào buổi sáng, ông Tom. Cảm ơn sự tiếp đón của ông, tối qua tôi ngủ rất ngon."

Tom chú ý tới chiếc rương da lớn trong tay Devero, không khỏi bật cười: "Xem ra cậu mang theo không ít đồ đạc nhỉ! Giáo sư Snape hôm qua khi sắp xếp cho cậu ở lại đây cũng không nói nhiều. Có điều ngài ấy dặn hôm nay sẽ tới đưa cậu đi mua sắm một số nhu yếu phẩm."