Chương 1: Thành tích khảo sát
"Các học viên, cuộc khảo nghiệm thiên phú và tu vi đã kết thúc, sau đây ta sẽ công bố thành tích."
Tại phòng học lớp C1-7 của Nguyên Thành thứ ba cổ võ học viện, chủ nhiệm lớp Lâm Thanh Sơn cầm trong tay bản danh sách thành tích, chậm rãi lên tiếng.
"Tào Thanh Lãng, thiên phú 2 tinh, Khí Huyết cảnh nhị trọng, thành tích hợp cách."
"Đường Lượng, thiên phú 3 tinh, Khí Huyết cảnh tam trọng, thành tích hợp cách."
"Ngô Vũ Phi, thiên phú 2 tinh, Khí Huyết cảnh nhất trọng, thành tích kém."
. . . .
"Trần Hạo, thiên phú 5 tinh, Khí Huyết cảnh tứ trọng, thành tích ưu!"
Lâm Thanh Sơn vừa dứt lời, trong phòng học nhất thời vang lên một trận bàn tán xôn xao.
"Trần Hạo không hổ là lớp trưởng, ngũ tinh thiên phú, tu vi Khí Huyết cảnh tứ trọng, trong toàn bộ khối 10 đều được xem là nhân vật số một số hai."
"Chứ còn gì nữa, lớp 10 A2 Lý Tình Xuyên cũng chỉ là 5 tinh thiên phú, Khí Huyết cảnh ngũ trọng mà thôi."
"Quá mạnh, kẻ có thiên phú 2 tinh cặn bã như ta chỉ có nước ngước nhìn!"
"Thiên phú 2 tinh tuy không cao, nhưng so lên thì chẳng bằng ai, so xuống cũng chẳng ai bằng mình, dù sao vẫn còn mạnh hơn nhiều so với mấy kẻ phế vật!"
"Ngươi đang nói tới Tô Nghĩa?"
"Ha ha. . . Ngoài hắn ra thì còn có thể là ai?"
Lúc này, Lâm Thanh Sơn đứng trên bục giảng ho nhẹ một tiếng: "Tất cả giữ trật tự!"
Trong phòng học lập tức lặng ngắt như tờ.
Ánh mắt Lâm Thanh Sơn híp lại quét qua một lượt, cuối cùng dừng ở hàng ghế cuối cùng, nhìn vào một học sinh có gương mặt thanh tú, thân hình hơi gầy gò, sau đó mới trầm giọng nói: "Tô Nghĩa, thiên phú 1 tinh! Chưa thể tấn thăng Khí Huyết cảnh! Thành tích không hợp cách!"
"Ha ha. . . Không hổ là đệ nhất củi mục của học viện, quả là danh bất hư truyền!"
"Thiên phú chỉ có 1 tinh mà cũng mặt dày đến cổ võ học viện đi học, da mặt cũng thật là đủ dày!"
"Tô Nghĩa, mau chóng làm thủ tục thôi học đi, học cùng lớp với ngươi quả thực là sỉ nhục lớn lao của chúng ta!"
Trong phòng học vang lên những tiếng giễu cợt đầy châm chọc, tất cả học viên đều dùng ánh mắt dị nghị để nhìn ngó Tô Nghĩa.
Tô Nghĩa cúi gầm mặt, gương mặt đỏ bừng lên vì xấu hổ.
Những lời mỉa mai châm chọc bên tai như từng nhát dao sắc bén đâm sâu vào tim, khiến hắn vô cùng phẫn nộ, nhưng đồng thời cũng vạn phần không cam lòng!
"Ta không phải phế vật! Ta nhất định phải trở thành võ giả!"
Tô Nghĩa hai tay nắm chặt, trong lòng hắn có một thanh âm vẫn luôn gầm thét, vọng lại không ngừng.
Nửa năm trước, hắn đã xuyên không đến Lam Tinh, nhập vào thân xác của một thiếu niên 17 tuổi trùng tên trùng họ với mình.
Lam Tinh là một thế giới vô cùng nguy hiểm, nơi kẻ mạnh làm tôn.
Muốn đứng vững gót chân tại Lam Tinh, muốn sống một cuộc đời có tôn nghiêm, con đường duy nhất là phải trở thành võ giả.
Thế nhưng, tiền thân của Tô Nghĩa không chỉ có thiên phú tu luyện cực kém, mà thân thể lại vô cùng yếu ớt, khiến hắn mãi vẫn không thể đột phá nổi Khí Huyết cảnh.
Tu luyện suốt nửa năm trời mà vẫn chỉ là một người bình thường không chút tu vi, trường hợp này tại thứ ba cổ võ học viện có thể coi là độc nhất vô nhị. Cũng chính vì thế, hắn trở thành trò cười cho thiên hạ, danh hiệu phế vật liền bị gắn chặt lên đầu.
"Tô Nghĩa, dựa theo quy định của học viện, ngươi có một cơ hội để xông Trấn Yêu Tháp, ngươi chọn tham gia hay từ bỏ?"
Lâm Thanh Sơn phất tay ra hiệu cho các học viên giữ an tĩnh, kế tiếp nhìn về phía Tô Nghĩa, thấp giọng hỏi.
Trấn Yêu Tháp là một món không gian pháp bảo, bên trong tự thành một vùng thiên địa, đồng thời có thể huyễn hóa ra vô số Hung thú.
Hung thú là giống loài ngoại lai, bọn chúng không chỉ sở hữu thực lực cường đại mà còn có bản tính khát máu, thích giết chóc.
Lam Tinh sở dĩ trở nên nguy hiểm, phần lớn cũng là do sự xâm nhập của lượng lớn Hung thú gây ra.
Dựa theo quy định của thứ ba cổ võ học viện, phàm là học sinh tu luyện nửa năm mà không thể tấn thăng Khí Huyết cảnh, nếu không muốn bị trục xuất khỏi học viện thì buộc phải xông Trấn Yêu Tháp một lần. Người đó phải kiên trì chống chọi bên trong đủ nửa giờ đồng hồ mới có tư cách tiếp tục lưu lại học viện.
"Tô Nghĩa, từ bỏ đi!"
Người ngồi cùng bàn là Tào Thanh Lãng khẽ huých nhẹ vào tay Tô Nghĩa, nhỏ giọng khuyên nhủ.
Xông Trấn Yêu Tháp tuy không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng người tham gia sẽ phải gánh chịu những sự tra tấn tàn khốc thấu xương.
Dù sao sự hung tàn của Hung thú là điều ai nấy đều biết, đừng nói chi đến một người bình thường, ngay cả võ giả Khí Huyết cảnh nhất trọng cũng khó lòng chịu đựng nổi nửa giờ ở bên trong.