Chương 1: Phần đệm + Kẻ theo dõi (Quyển 1: Mở đầu)
Phần đệm
Đã từng có người nói ——
Khi sinh mệnh đối mặt với khoảnh khắc cực kỳ nguy hiểm, đôi khi sẽ vượt qua hạn chế của thời gian, nhìn thấy tất cả quá khứ ẩn giấu trong trí nhớ của chính mình.
Lời này không sai.
Vào thời điểm giọt máu kia rơi xuống, Liễu Bình đã thấy rõ ràng cuộc đời mình, cho đến tận giây phút cuối cùng ——
Đó là năm Thái Bình thứ một trăm tám mươi mốt.
Trên vạn trượng bình nguyên.
Pháp thuật bay rợp trời, đao kiếm loạn minh, huyết quang phủ kín thế gian.
Tiếng la giết vang lên liên miên không dứt.
Trận quyết chiến giữa Nhân tộc và yêu ma đang dần tiến vào giai đoạn gay cấn nhất.
Một khoảnh khắc nọ.
Đám yêu ma đồng loạt bộc phát tiếng gào thét chấn động thiên địa, vang vọng khắp toàn bộ chiến trường.
Các tu sĩ Nhân tộc cảm nhận được điều bất thường, không khỏi quay đầu nhìn lại ——
Chỉ thấy mấy cánh quân yêu ma mãnh liệt đã đột nhập vào doanh trại chủ tướng của Nhân tộc.
Trực đảo Hoàng Long!
Màn này diễn ra quá mức đột nhiên, mắt thấy ngay cả cờ xí nơi đóng quân của chủ tướng cũng đã lung lay sắp đổ.
"Mau tới cứu chủ doanh ——"
Có người cao giọng kêu gọi.
Đùng! Đùng! Đùng! Đùng! Đùng!
Tiếng trống trận dồn dập như mưa rào vang lên từ trong chủ doanh Nhân tộc, truyền khắp toàn bộ chiến trường, phát ra tín hiệu cầu cứu đến tất cả người tu hành.
Quanh nơi đóng quân, các tu hành giả liều chết ngăn cản, nhưng tình thế đã ngàn cân treo sợi tóc.
Lòng dạ mọi người như thắt lại.
Thời khắc phân định thắng bại của cả chiến dịch đã đến!
Vận mệnh Nhân tộc chỉ còn treo trên một sợi tóc!!!
Cùng lúc đó.
Phía ngoài chiến trường, nơi bầu trời cao thẳm, phía trên tầng tầng mây trắng.
Một nam tử đang nhắm nghiền hai mắt đứng giữa đám mây, trước mặt y nổi lơ lửng một đóa hoa trắng nhỏ.
Nam tử duỗi tay ra, nhẹ nhàng ngắt một cánh hoa.
"Không cứu hắn, hắn chết."
"Cứu hắn, ta chết."
"Không cứu hắn, hắn chết."
"Cứu hắn, ta sẽ chết."
Nam tử mỗi khi nhắc tới một câu lại giật xuống một cánh hoa, mặc cho nó theo gió cuốn đi.
Cuối cùng.
Cánh hoa cuối cùng cũng bị y giật xuống.
"Không cứu hắn, để hắn đi chết —— xem ra thiên ý đã vậy."
Nam tử nắm chặt mảnh cánh hoa này trong tay, thở phào nhẹ nhõm.
Y tiện tay vung lên, mở ra một lối thông đạo định bước vào.
Đột nhiên.
Từ mặt đất truyền đến tiếng trống trận vang rền như sấm, theo đó là vô số tiếng kinh hô gào thét:
"Chủ tướng nguy hiểm!"
"Bọn chúng tấn công vào doanh chủ tướng rồi!"
"Xong rồi, chúng ta xong rồi."
"Phòng tuyến đã sụp đổ!"
"Mau tới người đi, ai cứu chúng ta với!"
"Cứu chủ tướng mau!"
Thân hình nam tử khựng lại, y cúi người nhìn xuống phía dưới lớp mây.
Trong doanh trại chủ tướng, thây chất đầy đồng, các tu sĩ còn đang chống cự đã càng lúc càng ít.
Nhân tộc bại trận như núi đổ.
Nam tử lẳng lặng nhìn, trên mặt lộ vẻ khó kìm nén, lẩm bẩm:
"Sư phụ..."
Lúc này tiếng trống đã dứt.
Nam tử lấy ra một chiếc mặt nạ bạch ngọc mỏng như cánh ve đeo lên mặt.
Chỉ thấy thân hình y chấn động, cả người hóa thành một luồng linh mang nhanh như chớp giật, xuyên qua tầng mây dày đặc, lao thẳng xuống phía dưới.
Giữa không trung, tầng tầng lớp lớp yêu ma lập tức cảm ứng được.
Bọn chúng lao về phía luồng sáng kia ——
Lại nghe thấy từ trong ánh sáng ấy truyền đến tiếng hét phẫn nộ của nam tu:
"Kẻ nào cản ta phải chết!"
Chỉ trong thoáng chốc, quanh thân y hiện ra từng đoàn hắc vụ.
Hắc vụ che kín bầu trời.
Từng tu sĩ mặc áo đen che mặt từ trong sương mù xuất hiện, lần lượt đón đánh đám yêu ma kia.
Thừa dịp này, luồng linh mang nọ như du long nhanh chóng xuyên qua thiên la địa võng, từ không trung đánh tới, rơi xuống ngay giữa doanh trại Nhân tộc vừa mới đình trệ.
Oanh!!!
Vô số yêu ma bị hất văng ra ngoài.
Lưu quang tan biến.
Nam tu đeo mặt nạ đứng giữa trận địa, y không ra tay mà chỉ thổi một tiếng huýt sáo dài.
Dường như đó là một loại tín hiệu ——
Hư không mở rộng.
Mười sáu tu sĩ áo đen che mặt nhảy vọt ra từ sau lưng y, chém một con yêu ma vừa đoạt lấy tướng kỳ của Nhân tộc thành mấy đoạn.
Mười sáu người vây quanh bảo vệ nam tử ở giữa.
Nam tử tiến lên mấy bước, đỡ lấy một lão giả bị trọng thương trong doanh trại.
Giờ phút này, quân tu hành tại nơi đóng quân tử thương thảm trọng, không còn sức chống cự, mà yêu ma vô biên vô tận lại đang tràn tới như thủy triều.
"Lão đầu nhi, cảm giác suýt chết vị thế nào?"
Nam tử vừa nói vừa ra thủ thế.
Hư không sau lưng y lần nữa rung động.
Mấy trăm tu sĩ áo đen thứ tự hiện ra, đáp xuống trận địa phía sau.
Những tu sĩ này dường như đã chuẩn bị từ trước, vừa xuất hiện liền xông pha quên mình ngăn cản đại quân yêu ma.
Nam tử lúc này mới đỡ lấy lão giả, xoay người phá vây về phía bên kia doanh trại.
Mười sáu tu sĩ che mặt bám sát bảo vệ xung quanh y.
Nhưng đây là chiến trường!
Yêu ma xông tới từ bốn phương tám hướng càng lúc càng nhiều ——
Đây là trận càn quét định đoạt thắng bại, đại quân yêu ma đã tích tụ sức mạnh từ lâu, tuyệt đối không dễ dàng buông tha!
Nam tử cau mày, khẽ gọi:
"Đến cả rồi chứ!"
Từng nhóm người bịt mặt xuất hiện từ hư không, nhanh chóng dàn trận xung quanh, đồng loạt bấm quyết làm pháp.
Chỉ trong một hơi thở.
Tất cả pháp thuật đã sẵn sàng, chỉ chờ lệnh.
"Giết."
Nam tử thốt ra một chữ lạnh lùng.
Toàn bộ pháp quyết đồng loạt phóng ra ——
Thiên địa chao đảo trong quầng sáng loạn lạc, ngàn vạn đạo pháp thuật nổ vang bôn tập khắp nơi, xé mở một kẽ hở giữa vòng vây của hàng vạn yêu ma.
"Đi."
Nam tử cõng lão giả bị trọng thương lên, như một ngôi sao chổi bay ngược ra ngoài.
Mười sáu tu sĩ che mặt dốc sức bảo vệ.
Trên đường đi, vô số yêu ma đánh tới nhưng đều bị đám người áo đen ngăn cản, liều chết mở ra một con đường sống.
Nhìn từ xa, cả đội ngũ như một con cá đen đang bơi lội giữa sóng dữ, trải qua bao phen đột phá, mấy lần suýt bị nghiền nát ——
Cuối cùng, đám người cũng liều chết giết ra được một con đường.
Nam tử mang theo lão giả rơi xuống một trận địa phòng ngự khác của Nhân tộc đã sẵn sàng đón địch.
Trận pháp truyền tống sớm đã chờ sẵn.
Y vừa đưa lão giả bước lên, lập tức biến mất trước mắt mọi người.
Trên toàn chiến trường, tất cả tu sĩ không nén nổi vui mừng, đồng thanh reo hò.
—— Đã có người cứu được chủ tướng, hóa giải đòn đánh lén của yêu ma!
Sĩ khí Nhân tộc đại chấn, lập tức tổ chức phản công quy mô lớn.
Cách đó mấy ngàn dặm.
Tại một tòa thành trì bỏ hoang.
Xác chết chất cao như núi.
Không gian tĩnh lặng.
Lão giả và nam tu cùng đáp xuống đất.
Lão giả áo xám gượng dậy, đánh giá nam tu trước mặt.
Lúc này nam tu đã tháo mặt nạ.
Chỉ thấy y nhắm nghiền hai mắt, một cánh tay bị cụt giấu trong tay áo, y ngáp một cái, vẻ mặt lộ rõ sự buồn chán.
Dù chiến giáp trên người đã vỡ vụn, chằng chịt những vết chém đáng sợ, nhưng nhìn dáng vẻ này của y, cứ như vừa mới ngủ dậy vậy.
"Nghịch đồ, ngươi bày trò vẽ chuyện làm gì." Lão giả cau mày mắng.