ItruyenChu Logo

[Dịch] Ma Lâm

Chương 1.

Chương 1: Hoan nghênh

"Alo, Nhã Phỉ à, có chuyện gì thế?"

"Không có gì đâu, chỉ là nhớ cậu thôi, Lỵ Lỵ thân yêu của tớ."

"Chỗ cậu sao ồn ào thế?"

"Tớ đang ở quán bar."

"Ồ, ngưỡng mộ thật đấy, cuộc sống phóng khoáng ghê."

"Haiz, đừng nhắc nữa. Đúng rồi, muộn thế này rồi sao cậu vẫn chưa ngủ à?"

"Ngủ rồi thì sao nhận điện thoại của cậu được chứ."

"Hì hì, đồ quỷ sứ, cậu đang làm gì đấy?"

"Đang chạy báo cáo đây, ngày mai phải nộp rồi."

"Chậc chậc, làm việc đầu tắt mặt tối đến tận giờ này, cậu không cần làn da của mình nữa à?"

"Da đẹp có mài ra tiền mà ăn được không, có trả được tiền thuê nhà không? Hơn nữa, tớ đâu có số hưởng như cậu, trong nhà tìm được quan hệ để xin vào ngân hàng."

"Thôi đi cô nương, gia cảnh nhà tớ thế nào cậu còn không biết sao, chuẩn giai cấp công nhân luôn, bớt mỉa mai tớ đi.

Bố mẹ tớ ấy à, cứ nghĩ là nhờ vả van xin khắp nơi đưa được tớ vào ngân hàng là tốt lắm, gặp ai cũng khoe con gái giờ bưng bát sắt của nhà nước, nghĩ tớ sống sung sướng lắm không bằng.

Thực tế thì cũng chỉ làm chân giao dịch viên tại quầy, cả ngày phải tươi cười cung kính với khách, mỗi tháng lại gánh một đống chỉ tiêu nhiệm vụ. Việc thì nhiều, phúc lợi thì ít, ai cũng có thể bắt nạt mình, tớ cảm giác bản thân sắp bị người ta nhào nặn thành quả nhãn sấy khô rồi."

"Cuộc sống mà, không phải ai cũng đều trôi qua như thế sao."

"Tớ không muốn sống thế này đâu. Tớ mới tốt nghiệp được bao lâu chứ, nếu cứ tiếp tục sống kiểu này, rồi sau đó tìm đại một gã đàn ông, sinh một đứa con, rồi cả đời cứ mơ mơ hồ hồ trôi qua như vậy sao? Cậu nghĩ xem, thanh xuân của phụ nữ được mấy năm đâu, tớ tự thấy chịu thiệt thòi quá."

"Cậu với Triệu Dương chia tay rồi à?"

"Chia rồi, chia sớm rồi, tốt nghiệp xong không bao lâu là chia luôn. Nhà hắn bắt hắn phải về quê, hắn còn muốn kéo tớ về cùng. Tớ theo hắn về đó làm gì chứ?

Nếu theo hắn về để làm thiếu phu nhân thì còn chấp nhận được, đằng này nhà hắn lại ở nông thôn. Tôn Nhã Phỉ tớ đây chẳng lẽ lại phải lặn lội ngàn dặm theo hắn về quê, cùng hắn đồng cam cộng khổ, phấn đấu sinh con rồi làm việc nhà, gánh nợ mua nhà cùng hắn chắc?"

"Thật ra, Triệu Dương người đó cũng tốt lắm."

"Cậu thích thì đi mà liên hệ với hắn đi, dù sao hai đứa mình là bạn thân, phân chia của cậu của tớ làm gì."

"Xùy, thật là mặt dày."

"Ha ha ha... Ôi, bạn tớ đến rồi, không tán dóc với cậu nữa nhé, lần sau rảnh thì ra ngoài tụ tập sau. Ngủ ngon nhé Lỵ Lỵ, đi ngủ sớm một chút."

"Ngủ ngon, cậu cũng chú ý an toàn đấy, muộn thế này rồi còn ở quán bar."

"Biết rồi, biết rồi, tớ cúp máy đây."

————————

"Alo, Lỵ Lỵ, đang làm gì thế?"

"Đang ăn cơm."

"Giờ này là mấy giờ rồi, ăn khuya hay là ăn tối thế?"

"Ăn tối."

"Lại tăng ca à?"

"Ừm, việc làm không hết."

"Có chuyện này muốn nhờ cậu một chút."

"Nói đi."

"Hai tiếng nữa, cậu thử gọi điện thoại cho tớ xem tớ có bắt máy không nhé. Nếu tớ không nghe máy... thì cậu... cậu báo cảnh sát giúp tớ."

"Tôn Nhã Phỉ, cậu định làm cái gì thế?"

"Tớ đang ở khách sạn Four Seasons trên đường Xuân Hi, cậu nhớ kỹ nhé."

"Này, Tôn Nhã Phỉ, rốt cuộc cậu định đi làm cái gì hả!!!"

"Tút... tút... tút..."

————————

"Alo."

"Tôn Nhã Phỉ, cuối cùng cậu cũng nghe điện thoại rồi, tớ suýt chút nữa là báo cảnh sát đấy!"

"Không, không sao đâu, Lỵ Lỵ, không sao rồi, tớ không sao cả."

"Rốt cuộc cậu đã đi đâu làm gì thế?"

"Hức... hức... hu hu..."

"Nhã Phỉ, sao cậu lại khóc, cậu bị làm sao vậy?"

"Lỵ Lỵ, tớ dơ bẩn rồi, tớ không còn sạch sẽ nữa, tớ là đồ không biết xấu hổ, tớ là hạng đàn bà lẳng lơ đê tiện. Vì tiền mà tớ đi ngủ với người đàn ông xa lạ, tớ thật sự chẳng biết xấu hổ, tớ đúng là một đứa tồi tệ..."

"Nhã Phỉ, cậu..."

"Lỵ Lỵ.

Tớ không cam lòng, dựa vào cái gì người ta được dùng đồ tốt, mặc đồ hiệu, còn tớ thì mỗi ngày chỉ có thể ngồi co rúm sau quầy giao dịch từ sáng đến tối hứng chịu đủ mọi sự khinh bỉ, dựa vào cái gì chứ?

Hôm trước tớ gọi điện cho một người bạn, cô ta vừa mở miệng đã nói ngay một câu: 'Tớ không làm thẻ ETC đâu'!

Tớ chẳng thua kém gì bọn họ, tớ thật sự không hề thua kém bọn họ, tớ cũng muốn sống những ngày tháng giàu sang như thế, tớ cũng muốn..."

"Nhã Phỉ, cậu bình tĩnh lại đi..."

"Lỵ Lỵ, thôi được rồi, tớ về đến nhà rồi, tớ đi tắm đây. Tớ muốn tắm rửa thật sạch, gột rửa thật sạch sẽ bản thân. Cậu nghỉ ngơi sớm đi, thật xin lỗi, người bạn này làm cậu phải mất mặt rồi."

"Không có, không phải đâu Nhã Phỉ..."

"Tút... tút... tút..."

———————

"Alo, Lỵ Lỵ."

"Nhã Phỉ, tớ đây, cậu vẫn ổn chứ?"

"Khách sạn Ấn Tượng ở Hồng Bài Lâu, vẫn giống như lần trước."

"Alo."

"Lỵ Lỵ, tớ nghĩ thông suốt rồi, tớ đã không còn sạch sẽ nữa, ngược lại bẩn một lần cũng là bẩn, hai lần cũng là bẩn, đã dơ rồi thì cũng chẳng sao nữa."

"Tớ nghĩ cậu không nên tiếp tục như vậy nữa đâu, Nhã Phỉ."

"Hai tiếng nữa gọi điện thoại cho tớ nhé, xong việc tớ sẽ qua tìm cậu ăn khuya."

"Nhã Phỉ, này, Nhã Phỉ..."

"Tút... tút... tút..."

——————

"Alo, Lỵ Lỵ, đang làm gì thế, được nghỉ chưa?"

"Chưa, ngày lễ vẫn phải tăng ca, công ty dạo này bận lắm."

"Ngày lễ mà cũng bắt tăng ca, lão bản của các cậu đúng là không có nhân tính, xem ra bọn tư bản đều cùng một giuộc như nhau cả. Hay là cậu xin nghỉ đi? Cùng lắm thì không thèm lấy chút tiền tăng ca ngày lễ đó nữa, tớ bao cậu đi du lịch Thái Lan."

"Không được đâu, dự án này đang vào giai đoạn nước rút rồi, không tiện xin nghỉ."