ItruyenChu Logo

Chương 1: Ta có thể đưa đến ngươi phá sản

"Alô, lão bản."

Trong phòng nghỉ phía hậu trường của CG chiến đội, quản lý Phùng Dũng cầm điện thoại, vẻ mặt đầy bất đắc dĩ: "Hắn lại không phóng đại, người này tư tưởng xảy ra vấn đề rồi."

"Ta biết ta biết, ván kế tiếp khẳng định sẽ có điều chỉnh!"

Sau khi cúp điện thoại, Phùng Dũng nói với huấn luyện viên chính Thần Phong: "Ván sau để Tô Hiểu lên thử một chút đi, Khả Nhạc hôm nay ở trạng thái này, đã không thích hợp tiếp tục thi đấu nữa."

Thần Phong trông còn rất trẻ, đeo một cặp kính viền vàng, dáng vẻ nhìn qua nhã nhặn lịch sự.

Lúc này, trên mặt hắn cũng viết đầy vẻ mệt mỏi, gật đầu nói: "Được, ta cũng nghĩ như vậy."

"Tô Hiểu, ngươi chuẩn bị một chút, ván thi đấu tới ngươi thay thế Khả Nhạc ra sân."

"Ta lau..."

Đang ngồi trên ghế gaming uống nước tăng lực chiến mã, Tô Hiểu cảm thấy cả người đều không ổn. Hắn tới thế giới này mới được một ngày, vậy mà đã phải ra sân thi đấu rồi sao?

Đánh chết hắn cũng không ngờ tới, chính mình lại xuyên qua thành một tuyển thủ chuyên nghiệp, mấu chốt là lại còn là một người mới dự bị, chủ yếu đánh vị trí TOP.

Đã là dự bị, lại chưa từng trải qua trận thi đấu nào, trình độ chắc chắn chẳng ra sao. CG chiến đội ở vị trí TOP vốn luôn là điểm yếu bị người ta phê phán.

Tuyển thủ chính thức ở vị trí TOP là Khả Nhạc vốn thi đấu trung quy trung củ, còn Tô Hiểu là người dự khuyết, chưa từng được vào sân, trình độ thế nào có thể nghĩ mà biết.

Càng hố cha hơn là, sau khi xuyên qua, Tô Hiểu phát hiện kỹ thuật chơi game cùng ý thức các loại của nguyên chủ đều không lưu lại chút nào.

Hắn vẫn giữ nguyên trình độ Sắt Đoàn ở thế giới bên kia. Sau khi dùng siêu cấp tài khoản đánh xong một ván và bị giết đến mức siêu quỷ, Tô Hiểu liền suy nghĩ làm sao để có thể nhanh chóng bỏ trốn.

Trình độ này mà chạy đi đánh giải chuyên nghiệp, chẳng phải là vừa vào sân liền lộ tẩy sao? Cũng may hắn chỉ là dự bị, bình thường ngay cả đấu tập cũng ít khi tham gia, nên nhất thời chưa bị bại lộ.

Nhưng Tô Hiểu có đánh chết cũng không ngờ tới, trận đấu đầu tiên sau khi hắn tới đây, hắn đã phải ra sân. Tô Hiểu cảm thấy vận khí của mình có chút xui xẻo.

Mấu chốt là tuyển thủ TOP của CG chiến đội là Khả Nhạc gần đây phát huy có chút kỳ lạ, thậm chí người hâm mộ còn hoài nghi người này có phải đang cố tình diễn hay không.

Nhất là trận đầu tiên hôm nay, Khả Nhạc đánh cực kỳ không hợp thói thường. Sau khi bị bắt hai đợt liền trực tiếp tự bế. Chơi một con Ornn mà đến một lần gọi dê cũng không đâm ra được, thao tác biến dạng nghiêm trọng.

Nếu không phải vì không còn lựa chọn nào khác, câu lạc bộ cũng sẽ không quyết định để Tô Hiểu lên thay. Trình độ của hắn vốn còn không bằng Khả Nhạc, nếu không thì trước đó đã không đến mức không được ra sân.

Tô Hiểu có chút khẩn trương. Nếu hắn lên sân lúc này, e rằng không chỉ đơn giản là tấu hài, danh hiệu tuyển thủ chuyên nghiệp cùi bắp nhất nói không chừng sẽ thuộc về hắn.

Hắn chỉ là một người chơi Sắt Đoàn vui vẻ, tuy rằng lúc đỉnh phong nhất cũng có thể cày lên đến đẳng cấp Bạc Đoàn.

Nhưng đây là thi đấu chuyên nghiệp nha. Dù cho là những người ở bậc Thách Đấu của Hạp Cốc chi đỉnh, cũng chưa chắc đã đủ tư cách đi đánh chuyên nghiệp.

Trong lòng tràn đầy sự cự tuyệt, Tô Hiểu lộ vẻ khó xử: "Huấn luyện viên, ta..."

"Tô Hiểu, ta biết ngươi muốn lên trận, đã chờ đợi cơ hội này rất lâu rồi, cố lên!" Thần Phong bước tới vỗ vỗ bả vai của Tô Hiểu.

"???"

Tô Hiểu có chút cuống lên: "Không phải, huấn luyện viên ta..."

"Ta cũng biết, ngươi khẳng định có chút khẩn trương khi phải lên cứu hỏa ở một ván đấu mấu chốt như thế này."

Huấn luyện viên Thần Phong còn tưởng rằng Tô Hiểu đang căng thẳng, liền an ủi: "Ngươi cũng đừng tự tạo áp lực cho mình, thắng thua cũng sẽ không trách ngươi, cứ coi như rèn luyện một chút bản thân."

Lời nói này quả thực đã rất chu đáo. Mọi người đều biết rõ trình độ của Tô Hiểu, không thể yêu cầu quá nhiều ở hắn, nếu đổ lỗi thắng thua lên đầu hắn thì thật không thích hợp.

Tô Hiểu: "..."

Ngươi mẹ nó, có thể để ta nói hết câu được không.

Tuyển thủ TOP chính thức là Khả Nhạc cũng mở miệng nói: "Tô Hiểu, ngươi nhớ phải đánh ổn một điểm. Bọn hắn cực kỳ ưa thích nhắm vào đường trên, JUNGLE và TOP của họ luôn khóa chặt với nhau, ngươi chỉ cần giữ vững giai đoạn đầu trận là được."

Quản lý Phùng Dũng cũng tới vỗ vai Tô Hiểu: "Cũng đừng quá sợ hãi, một lát nữa lúc BP, huấn luyện viên chắc chắn sẽ bảo vệ ngươi một chút."

Tô Hiểu: "..."

Lời đều bị các ngươi nói hết rồi, để ta nói cái gì nữa đây?

Còn nữa, ta lúc nào nói là muốn lên sàn chứ?

"CG chiến đội, thời gian đã đến, chuẩn bị ra sân!"

Đúng vào lúc này, nhân viên chính thức bước vào, đồng thời cũng báo cáo về việc thay đổi nhân sự ở vị trí TOP của chiến đội.

Tô Hiểu biết, tình thế lúc này đã là đâm lao phải theo lao.

Cầm lấy thiết bị ngoại vi gồm chuột và bàn phím của mình, Tô Hiểu cảm thấy bước đi thật nặng nề, còn gian nan hơn cả con đường đi học năm xưa khi chưa làm xong bài tập về nhà.

"Hệ thống ngay tại khóa lại, mời kí chủ giữ vững bình tĩnh..."

Âm thanh phá tan sự trầm mặc vang lên, khiến Tô Hiểu không khỏi hưng phấn.

Khá lắm, phúc lợi của người xuyên việt làm sao hắn có thể không có được, chẳng qua là hệ thống này không xuất hiện ngay lập tức sau khi hắn xuyên qua mà thôi.

Bây giờ xuất hiện vẫn còn tính là kịp thời. Tô Hiểu phỏng đoán hệ thống này xác suất lớn là có liên quan đến chơi game, xem ra hết thảy đều đã được chú định.

Kịch bản đã viết sẵn, chờ sau khi hắn ra sân, có năng lực của hệ thống hỗ trợ, hắn sẽ đại sát tứ phương, dẫn dắt đội ngũ giành lấy thắng lợi, sau đó một bước thành danh.

"Kí chủ ngươi tốt, bổn hệ thống đem tại tương lai, hết lòng làm ngài phục vụ."

"Khách khí khách khí..."

Tô Hiểu cũng đang rất gấp, mắt thấy sắp bắt đầu chọn tướng, liền đi thẳng vào vấn đề: "Hệ thống, giới thiệu một chút năng lực của ngươi đi."

"Rất đơn giản, kí chủ tại chức nghiệp trên sàn thi đấu, mỗi tử vong 1 lần, hệ thống sẽ ban thưởng 100 ngàn tiền mặt, bên trên không mức cao nhất."

"Thua trận một ván thi đấu, ban thưởng 1 triệu tiền mặt, lập tức kết toán, tuyệt không khất nợ!"

Tô Hiểu: "???"

Đây là cái hệ thống kỳ hoa gì vậy? Ta hiến tế mạng và thua trận đấu mà cũng có thể nhận được tiền sao?

Hệ thống tiếp tục giới thiệu: "Nếu kí chủ ở trong trận đấu bắt lại một cái đánh giết, liền muốn thiếu hệ thống 1 vạn đồng, thắng được một ván thi đấu thiếu 100 ngàn, bên trên không mức cao nhất."

"Ngọa tào!!!"

Tô Hiểu kinh ngạc, trên đời lại có loại hệ thống kỳ lạ như vậy, trước đây đọc tiểu thuyết hắn chưa từng thấy qua.

Hắn còn tưởng rằng hệ thống có thể giúp mình mạnh lên, đoạt lấy chức vô địch thế giới gì đó, kết quả lại là bảo hắn đi làm diễn viên.

Bất quá Tô Hiểu rất nhanh liền tự vỗ đầu một cái, nghĩ gì thế không biết.

Với trình độ Sắt Đoàn này của hắn, trên sàn thi đấu đỉnh cấp của giải đấu chuyên nghiệp, việc bị đối phương giết đến mức giáp cốt chẳng phải là chuyện bình thường sao, cần gì phải cố tình diễn?

Chỉ cần hắn phát huy đúng trình độ bình thường của mình là được rồi.

Nghĩ lại thì hệ thống này đúng là vì tốt cho hắn, muốn giúp hắn kiếm một khoản tiền. Với trình độ của hắn, nếu quy định phải có mạng hạ gục mới được ban thưởng tiền tài, sợ là hắn chẳng kiếm nổi một xu.

Nhưng chết một lần là có tiền thì lại hoàn toàn khác. Với trình độ của Tô Hiểu, lên sân chết chừng mười lần chắc không phải vấn đề gì lớn. Một mạng trị giá mười vạn, hơn một triệu tiền mặt liền dễ dàng tới tay.

By vì đây là trận đấu Bo3, nghĩa là đánh ba ván thắng hai, ván trước đã thua rồi, Tô Hiểu cùng lắm cũng chỉ thua thêm một ván nữa là kết thúc, một triệu liền tới tay.

Trong tình huống phát huy bình thường, hôm nay hắn có thể bỏ túi hơn hai triệu.

Tô Hiểu đại khái tính toán một chút trong lòng, cảm thấy thế này cũng rất khá. Vụ mua bán này cực kỳ có lời. Hiện tại hợp đồng của hắn ở CG chiến đội là loại cấp thấp nhất, một tháng đến mười ngàn tiền lương cũng không nổi.

Trận đấu ngày hôm nay đủ để Tô Hiểu kiếm được số tiền bằng mấy năm làm việc trong tương lai. Đánh chuyên nghiệp suy cho cùng cũng chỉ là ăn cơm thanh xuân được vài năm mà thôi.

Tô Hiểu nở nụ cười: "Hệ thống, thực không dám giấu diếm, ta có thể đưa đến ngươi phá sản!"