Chương 1: Nếu có thể làm lại, cũng không muốn tiếp tục yêu nàng
Đau.
Thật là đau!
Lồng ngực tựa hồ có chất lỏng ấm áp đang phun trào ra ngoài, khí lực trên người cũng theo đó từng tia yếu bớt. Một luồng ý lạnh xâm nhập toàn thân, suy nghĩ... tựa hồ cũng đang trở nên chậm lại và mơ hồ.
Hắn là... sắp chết phải không?
"Không muốn chết! Van cầu ngươi không muốn chết!" Một âm thanh phảng phất từ chân trời truyền tới, mang theo tiếng vọng trống rỗng.
Hắn khó khăn nghiêng đầu qua chỗ khác, đập vào mắt là tấm dung nhan yêu kiều mà hắn đã vô số lần nửa đêm tỉnh mộng, muốn quên cũng không thể quên được.
Chẳng qua là giờ phút này, gương mặt đẹp đến như thơ như hoạ ấy đã sớm đẫm nước mắt. Từ trước đến nay, trong ấn tượng của hắn, tựa hồ nàng chưa từng có lúc nào chật vật như vậy...
Hắn chậm rãi giơ tay lên, lau đi những giọt nước mắt trên mặt nàng, lẩm bẩm nói: "Đừng khóc... Đừng khóc..."
"Vân Kha ca ca, cầu ngươi đừng chết được không? Ta đáp ứng gả cho ngươi! Chỉ cần ngươi không chết, ta nhất định gả cho ngươi! Ta thề!" Cô gái thất thanh khóc rống, ôm thật chặt nam tử trong ngực.
Vào giờ khắc này, trong lòng nàng vô cùng hối hận. Vì sao trước kia nàng luôn né tránh sự quan tâm của hắn? Vì sao nàng lại lần lượt tổn thương hắn? Vì sao đối mặt với sự theo đuổi không sờn lòng của hắn, trước kia nàng chỉ cảm thấy chán ghét mà chưa từng có lấy một tia cảm động?
Nàng hối hận, thật sự hối hận.
Nàng bây giờ chỉ hy vọng Vân Kha ca ca của nàng không chết. Chỉ cần hắn không chết, nàng nguyện ý làm cô dâu đẹp nhất của hắn, nguyện ý cả đời này đều chỉ yêu một mình hắn!
Thế nhưng... cuối cùng vẫn là quá muộn.
Cánh tay hắn im lặng tuột xuống. Theo cánh tay cùng nhau rơi xuống, còn có cả trái tim của nàng.
"Không muốn chết mà!"
Hắc ám.
Một vùng hắc ám vô bờ bến.
Nam tử đứng trong bóng tối, trên mặt lộ ra một tia bất đắc dĩ.
Bởi vì ngay vừa mới rồi, trong óc của hắn vang lên một âm thanh:
"Kí chủ lần này công lược thất bại, sắp mở ra lần công lược tiếp theo, mong rằng kí chủ có thể nhận được bài học, làm lại từ đầu."
Nam tử nâng trán, thở dài nói: "Hệ thống, ta cảm thấy ta nhất định là ngu điên rồi. Ta làm sao lại thật sự biến thành một kẻ liếm cẩu? Thậm chí còn vì nàng mà mất mạng? Ta nhất định là hết thuốc chữa rồi? Ai!"
Hệ thống trả lời: "Căn cứ theo sự phân tích trạng thái tâm lý của hệ thống đối với kí chủ, kí chủ hẳn là thật sự yêu An Cẩn Dao, cho nên mới cam tâm tình nguyện làm liếm cẩu cho nữ chính số một."
Nam tử lần nữa than thở: "Dù sao cũng là thanh mai trúc mã từ nhỏ cùng nhau lớn lên, nàng lại có dáng dấp xinh đẹp như vậy. Ta cũng là nam nhân bình thường, yêu một mỹ nữ thì đây cũng là chuyện rất bình thường mà?"
"Đúng vậy, nam nhân đều như thế, kí chủ cũng không ngoại lệ."
Nam tử: "..."
Hắn đột nhiên không muốn nói chuyện với cái hệ thống này nữa!
"Sắp tiến vào lần công lược tiếp theo, xin hỏi kí chủ còn có điều gì muốn dặn dò?"
"Không..." Nam tử trầm tư một lát sau, hỏi: "Hệ thống, ngươi có biện pháp nào hay không... để cho ta không còn yêu Dao Dao nữa?"
Hệ thống: "Kí chủ đã quá đánh giá cao năng lực của bổn hệ thống rồi. Bổn hệ thống chỉ có thể cung cấp cho kí chủ các kỹ năng tốc thành, hoặc một vài đề nghị hợp lý. Còn về chuyện tình cảm, xin thứ cho bổn hệ thống bất lực."
Nam tử nhíu mày: "Không thể nào? Ngươi ngay cả một vị diện cũng có thể mở lại, chẳng lẽ lại không làm được loại chuyện nhỏ này?"
Hệ thống: "Tư tưởng con người là thứ phức tạp nhất trên thế giới này, cũng là thứ không thể dự đoán nhất. Đối với bổn hệ thống mà nói, mở lại một vị diện tiểu thuyết rất dễ dàng, nhưng thao túng lòng người lại rất khó."
Nam tử bất dắc dĩ: "Chẳng lẽ thật sự không có cách nào?"
Hắn biết rõ, lần công lược này của bản thân sở dĩ thất bại, nguyên nhân chủ yếu là do hắn đã thật sự yêu nữ chính số một An Cẩn Dao. Hắn chẳng qua chỉ là một khách qua đường trong vị diện tiểu thuyết này, chứ không phải nhân vật chính. Mà nữ chính số một đương nhiên phải thuộc về nam chính. Một nhân vật ngay cả nam chính còn không tính như hắn, làm sao có thể có được nữ chính?
Cho nên kết cục chết đi kia, thật ra lại là một kết cục vô cùng hợp lý.
Vì vậy để lần công lược tiếp theo có thể thành công, hắn nhất định phải bảo đảm bản thân không được yêu An Cẩn Dao.
Nhưng vấn đề là, tình yêu là thứ bản thân có thể khống chế sao? Đặc biệt là Mục Vân Kha hắn không phải hồn xuyên qua trực tiếp vào kịch bản, mà là đầu thai thành trẻ sơ sinh, cùng nữ chính số một An Cẩn Dao thanh mai trúc mã chung sống hơn hai mươi năm. Nhiều năm tình ý như vậy, đâu phải nói bỏ xuống là có thể bỏ xuống ngay được? Đã thật sự yêu sâu đậm, há lại nói không thích là không thích được sao?
Nữ chính ngược ta trăm ngàn lần, ta đợi nữ chính như mối tình đầu.
Câu nói này chính là đang nói về hắn, Mục Vân Kha.
Cho đến tận bây giờ, khi nhớ tới gương mặt nhỏ khóc như hoa lê gặp mưa của An Cẩn Dao trước khi hắn chết, trong lòng hắn vẫn không nhịn được một trận co thắt đau đớn, tựa hồ còn đau đớn hơn cả vết thương chí mạng kia. Mặc dù rất không muốn, nhưng hắn vẫn không thể không thừa nhận.
Hắn thật sự đã biến thành một kẻ liếm cẩu.
Nghĩ đến đây, Mục Vân Kha liền muốn đập đầu vào tường.
Mới vừa xuyên việt đến vị diện tiểu thuyết này, hắn còn thề son sắt rằng mình tuyệt đối sẽ không giống như Mục Vân Kha trong kịch bản nguyên tác, làm liếm cẩu cho An Cẩn Dao!
Hệ thống lúc này đột nhiên lên tiếng: "Bổn hệ thống vừa mới tính toán, phát hiện có thể dùng phương thức khác khiến kí chủ che đậy đi tình cảm dành cho nữ chính An Cẩn Dao, nhưng điều kiện tiên quyết là toàn bộ các kỹ năng trước đó kí chủ đạt được từ hệ thống đều sẽ bị xóa sạch, không thể mang vào lần công lược tiếp theo, mời kí chủ thận trọng lựa chọn!"
Mục Vân Kha đầu tiên là sững sơ, sau đó lâm vào suy tư.
Lần công lược thứ hai, nói thật hắn vẫn không có nắm chắc mười phần có thể thông quan. Nhưng bất kể nói thế nào, trải qua lần đầu tiên, lần thứ hai tổng thể sẽ dễ dàng hơn một chút, nguyên nhân chủ yếu chính là nhờ vào một số kỹ năng đã đạt được từ hệ thống ở lần trước.
Chỉ là những kỹ năng hệ thống cho, đều khiến Mục Vân Kha cảm thấy vô cùng vô dụng.