ItruyenChu Logo

[Dịch] Trâm Tinh

Chương 1.

Chương 1: Xuyên qua

Cuối hè, oi bức chưa tan, cái nóng rát bỏng của Độc Tô Sơn như muốn thiêu đốt đỉnh đầu người đi đường.

Đường núi Độc Tô hiểm trở, đá lởm chởm dựng đứng. Giữa hai sườn núi kéo dài trập trùng có một dòng khe đổ từ trên cao xuống, dòng suối đập vào vách đá xanh bắn tung tóe thành những giọt nước nhỏ li ti.

Một đoàn xe ngựa đang dừng lại dưới bóng cây bên cạnh khe suối, phu xe và tùy tùng qua lại múc nước hóng mát. Đây là xe ngựa của Nhạc Thành Vương phủ, đang trên đường đến Đô Châu để tham gia kỳ tuyển chọn đệ tử của Thái Diễm Phái —— một đại tông môn tu tiên.

Thái Diễm Phái là một trong vài tông môn tu tiên lớn nhất Đô Châu. Trong kỳ tuyển chọn mười năm một lần này, các tài năng kiệt xuất từ khắp các thành trì ở Đô Châu đều sẽ tụ hội về đây để thi triển thần thông, chỉ mong có thể nổi bật trong cuộc so tài, từ đó bước vào con đường tu tiên.

Thiếu thành chủ Nhạc Thành là Vương Thiệu lúc này đang ngồi hóng mát trên xe ngựa. Hắn năm nay mười bảy tuổi, tu vi đã đạt đến Trúc Cơ trung kỳ, chỉ còn cách Trúc Cơ tam trọng một bước ngắn. Từ đây đến Cô Phùng Sơn nơi diễn ra cuộc tuyển chọn vẫn còn mấy chục ngày. Trong thời gian này, chỉ cần ngày ngày dùng linh dược linh đan ôn dưỡng kết hợp với việc khổ luyện, nói không chừng hắn có thể tiến vào Trúc Cơ hậu kỳ trước khi cuộc so tài bắt đầu.

Vương Thiệu chính là niềm hy vọng của toàn bộ Nhạc Thành.

Nhạc Thành chỉ là một thành trì nhỏ nơi biên thùy, thậm chí còn không được đánh dấu trên bản đồ Đô Châu. Đã rất nhiều năm qua, trong thành chưa từng xuất hiện một tu sĩ nào có thể thành công bước vào Kim Đan Kỳ. Vương Thiệu mười tuổi luyện khí, mười hai tuổi trúc cơ, từ trúc cơ nhất trọng lên trúc cơ nhị trọng ròng rã mất năm năm. Nếu lần này hắn có thể đột phá thành công, hắn sẽ trở thành thiên tài đầu tiên của Nhạc Thành tiến vào Trúc Cơ hậu kỳ trước tuổi mười tám. Nếu hắn có thể thuận lợi bái nhập Thái Diễm Phái, trở thành đệ tử trong tông môn, toàn bộ bách tính Nhạc Thành cũng sẽ được nở mày nở mặt.

Bởi vậy, bao nhiêu linh thạch, linh dược, linh đan của cả Nhạc Thành đều được gom góp để cung phụng cho vị thiên tài này.

Bên cạnh Vương Thiệu là một thiếu nữ mặc váy xanh lục dung mạo xinh đẹp, đó là vị hôn thê của hắn —— đại tiểu thư Dương gia ở Nhạc Thành, Dương Trâm Tinh. Lần này nàng đi cùng để hộ tống Vương Thiệu tham gia kỳ tuyển chọn của Thái Diễm Phái. Dương đại tiểu thư không có mấy hứng thú với việc tu tiên, nàng bằng tuổi Vương Thiệu nhưng tu vi mới khó khăn lắm dừng lại ở Luyện Khí sơ kỳ. Đối với nữ tử Nhạc Thành mà nói, thay vì khổ cực tu luyện, chẳng thà gả cho một tu sĩ, vừa được hưởng vinh hoa phú quý cùng phu quân, lại vừa có cuộc sống cơm áo không lo, được người người tôn kính.

"A Thiệu, uống chút trà đi." Dương đại tiểu thư cười khanh khách, dâng một ly trà đến bên miệng Vương Thiệu.

Ánh mắt Vương Thiệu lại nhìn về một hướng khác, hắn đứng dậy nói: "Ta đi ra ngoài một chút."

Hắn phất tay áo bước xuống xe ngựa. Dương đại tiểu thư nhìn theo hướng hắn đi, gương mặt xinh đẹp lập tức hiện lên vài phần dữ tợn, nghiến răng nghiến lợi nói: "Cái thứ hồ ly tinh đó!"

Nha hoàn Hồng Tô bước nhanh tới, lo lắng hỏi: "Đại tiểu thư, thiếu thành chủ không phải là muốn nạp nữ nhân kia chứ?"

"Nàng ta nằm mơ!"

Vương Thiệu đi được một đoạn thì dừng bước, nhìn thiếu nữ mặc váy vàng đang ngồi tựa vào gốc cây. Nữ tử này tầm mười sáu mười mảy tuổi, dung mạo đặc biệt thanh tú, sắc mặt có chút tái nhợt, càng làm tăng thêm vẻ yếu ớt động lòng người. Vương Thiệu nhìn nàng, bỗng nhiên nở một nụ cười, hỏi: "Liễu cô nương, bên ngoài nóng bức như thế, có muốn vào xe ngựa của bổn thành chủ ngồi một lát không?"

Liễu Vân Tâm hơi sợ hắn, nhút nhát đáp: "Đa tạ hảo ý của thiếu thành chủ, không cần đâu, ở đây cũng rất tốt."

Liễu Vân Tâm đi cùng huynh trưởng là Mục Tằng Tiêu đến tham gia kỳ tuyển chọn của Thái Diễm Phái. Mục Tằng Tiêu và Liễu Vân Tâm không phải huynh đệ ruột thịt. Năm đó cha mẹ Liễu Vân Tâm nhận nuôi đứa trẻ mồ côi Mục Tằng Tiêu, sau khi vợ chồng Liễu gia qua đời, hai huynh muội sống nương tựa lẫn nhau. Vương Thiệu từ lâu đã có ý đồ với nhan sắc của Liễu Vân Tâm, có điều gia cảnh nàng bần hàn, không xứng với thân phận của hắn. Cưới làm chính thất thì không thể, nhưng nạp làm thiếp thì vẫn thừa tư cách.

Đáng tiếc Liễu Vân Tâm lại không biết điều, năm lần bảy lượt ngó lơ sự ân cần của hắn. Không chỉ vậy, gã huynh trưởng Mục Tằng Tiêu kia còn đề phòng hắn như phòng tặc, khiến hắn không tìm được cơ hội ra tay.

Quả nhiên, hắn vừa mới nói với Liễu Vân Tâm vài câu, Mục Tằng Tiêu ở phía bên kia vừa lấy nước xong thấy thế liền lập tức sải bước chạy tới, chắn ngay trước mặt Vương Thiệu, giận dữ quát: "Vương Thiệu, ngươi muốn làm gì?"

Vương Thiệu nhìn Mục Tằng Tiêu trước mặt.

Thiếu niên này mày kiếm mắt sáng, ngũ quan tuấn tú, dù đang mặc bộ y phục có vài mảnh vá nhưng giữa lông mày lại tự có khí chất ngay thẳng, kiên nghị. Nghe nói y cũng mười tuổi luyện khí, năm đó từng được người trong Nhạc Thành kỳ vọng, coi là thiên tài kế cận. Thế nhưng đến tận hôm nay, y vẫn chưa thể trúc cơ.

"Liễu cô nương, nghe nói thân thể nàng không được tốt," Vương Thiệu không hề tức giận, ngược lại còn tỏ ra phong độ nhẹ nhàng, mỉm cười với Liễu Vân Tâm nói: "Lệnh huynh muốn vào Thái Diễm Phái, e rằng cũng là vì muốn có linh dược linh đan trong tông môn để chữa bệnh cho nàng. Tình huynh đệ của hai người thâm hậu, ta có thể hiểu được, có điều..." Hắn khinh miệt liếc nhìn Mục Tằng Tiêu một cái: "Đem hy vọng ký thác vào một kẻ phế vật đến cả trúc cơ cũng không đột phá nổi, không cảm thấy quá ngây thơ sao? Chi bằng làm nữ nhân của ta, đợi ngày sau bổn thành chủ vào Thái Diễm Phái, linh dược linh đan nơi đó nàng có thể tùy ý sử dụng..."

"Câm mồm!" Không đợi hắn nói xong, Mục Tằng Tiêu đã ngắt lời, tức giận quát: "Đồ mặt dày vô sỉ!"

"Một kẻ phế vật thì có tư cách gì mà chỉ trích người khác?"

Hai người đang lúc dương cung bạt kiếm, chuẩn bị rút binh khí ra so tài thì bỗng nhiên, từ phía khe suối truyền đến một tiếng hét kinh hãi: "Thiếu thành chủ, không xong rồi... Người, người mau đến xem!"

Hai người đang tranh chấp cùng nhau quay đầu nhìn về phía khe suối.

Thời tiết rõ ràng đang nắng ráo, không có lấy một ngọn gió. Nhưng ở phía hạ lưu khe suối, dòng nước bỗng cuộn trào như một dải lụa trắng, mơ hồ có những bóng đen lướt qua dưới mặt nước. Ngay khắc sau, từ trong lòng nước bỗng nhiên bắn vọt lên mấy đạo bóng đen, lao thẳng vào bóng của mọi người. Kế tiếp, những tiếng la hét thảm thiết vang lên liên hồi.

"Đau quá ——"

"A a a, cứu mạng, cái gì thế này?"

"Mắt của ta, mắt của ta!"

Đàn ngựa kéo xe bỗng nhiên kinh sợ, muốn lao về phía trước, nhưng dây cương lại bị buộc chặt vào thân cây khiến chiếc xe lật nhào, người bên trong ngã nhào ra ngoài. Dương đại tiểu thư lồm cồm bò dậy, hoảng loạn chạy đến trốn sau lưng Vương Thiệu, thất thanh hỏi: "Trời ơi, cái gì vậy?"