Chương 1: Võ hiệp truyền thừa hệ thống
Sau cơn mưa mới ở núi vắng, thời tiết tối muộn sang thu. Không khí trên núi Bắc Thương sau trận mưa rào trở nên đặc biệt trong lành.
Trời đã về chiều, tại một đạo quán nhỏ nơi sườn núi, Thanh Vũ mở cửa sổ ra, nhìn mấy cành tùng còn đọng những giọt nước mưa bên ngoài, hít một hơi thật sâu lồng ngực đầy khí trời tươi mát.
Hắn đưa tay hứng lấy vài giọt nước từ mái hiên đang nhỏ xuống, lẩm bẩm: "Đã mười năm rồi." Trong lời nói mang theo vài phần tang thương không hề phù hợp với tuổi tác hiện tại.
Mặc dù đã tới thế giới xa lạ này được mười lăm năm, Thanh Vũ vẫn không thể nào quên được tinh cầu Thủy Lam kia. Tại nơi đó, hắn đã bôn ba sinh sống hơn ba mươi năm, khó khăn lắm mới gầy dựng được một phần cơ nghiệp cho riêng mình, còn chưa kịp bắt đầu cuộc sống hằng mơ ước thì lại đột ngột đổ bệnh. Nhiều năm gian khổ tích tụ lại thành các loại ám tật đồng loạt bộc phát, Thanh Vũ sau vài ngày giãy giụa trên giường bệnh liền một mạng ô hô.
Thanh Vũ vốn tưởng rằng bản thân sẽ chết đi như thế, nào ngờ đâu, giống như tỉnh lại sau một cơn ác mộng, khi mở mắt ra lần nữa, hắn đã ở trong một tiểu trấn sau trận tuyết lớn, trở thành một đứa trẻ ăn xin nằm co quắp nơi góc đường. Đứa trẻ đáng thương kia đã dùng hết sức lực để sống sót qua mùa đông giá rét, vừa mới thả lỏng một chút thì lại gục ngã dưới cái lạnh đột ngột hạ xuống sau trận tuyết.
Thanh Vũ không biết bản thân là đoạt xá trọng sinh, hay là trận ngất xỉu năm đó đã làm thức tỉnh ký ức luân hồi. Khi ấy, hắn chỉ biết liều mạng để sống sót, khát vọng đối với sinh mệnh của một người được sống lại một lần là điều mà người thường không thể tưởng tượng nổi. Đi ăn xin dọc đường, do không gia nhập vào bất kỳ băng nhóm nào, hắn bị những tên ăn xin khác đuổi đánh, phải tranh giành thức ăn với chó hoang, Thanh Vũ tìm đủ mọi cách chỉ cầu được sống.
Nữ thần may mắn cuối cùng cũng đoái hoài đến Thanh Vũ vào năm hắn mười tuổi. Một vị cao nhân đến từ Chân Võ Đạo đã nhận nuôi hắn, đưa hắn lên núi Chân Võ, thu làm đệ tử và ban cho đạo hiệu là Thanh Vũ. Nhờ vậy, Thanh Vũ cuối cùng cũng có một cái tên mới. Lúc còn làm ăn mày, những kẻ khác toàn gọi hắn là cẩu tạp chủng, khiến hắn có một thời gian còn tưởng mình xuyên không thành Thạch Phá Thiên.
Sự thật chứng minh, nữ thần may mắn chỉ ghé mắt nhìn Thanh Vũ đúng một phút. Sau khi bái sư, Thanh Vũ vốn tưởng thời cơ chuyển vận của mình đã tới, nghĩ rằng có thể học được võ công tuyệt thế rồi bước lên đỉnh cao nhân sinh. Kết quả là sư phụ sau khi nhận hắn liền trực tiếp ném hắn sang một bên, bản thân thì chạy đi tranh giành chức vị chưởng môn Chân Võ Đạo. Hóa ra, việc nhận nuôi Thanh Vũ chỉ là để làm màu, nhằm tích lũy danh tiếng và tạo thanh thế cho cuộc cạnh tranh chức chưởng môn của ông ta. Không có Thanh Vũ thì cũng sẽ có một đứa trẻ ăn xin khác được nhận về, biết đâu chừng đứa trẻ đó cũng sẽ được đặt tên là Thanh Vũ.
Không còn cách nào khác, Thanh Vũ chỉ có thể tự an ủi bản thân, nếu sư phụ thành công thì hắn sẽ là đệ tử của chưởng môn, còn nếu thất bại thì Chân Võ Đạo cũng là danh môn chính đạo, chẳng lẽ tranh đoạt chức chưởng môn thất bại lại phải chết.
Sư phụ của Thanh Vũ có đạo hiệu là Huyền Pháp, là một người rất có đầu óc, bằng không cũng chẳng nghĩ ra cách thu nhận một đứa trẻ ăn xin đáng thương để đánh bóng tên tuổi. Huyền Pháp quả nhiên rất biết tính toán, sau khi cạnh tranh chưởng môn thất bại liền muốn dùng vũ lực đoạt quyền, tập hợp một đám vây cánh đi bức cung. Ngặt nỗi, nghĩ là một chuyện, thực lực lại là chuyện khác. Sư phụ bại dưới tay tân chưởng môn, nghĩ quẩn liền tự sát. Mấy vị sư huynh sư tỷ mà Thanh Vũ còn chưa kịp nhớ tên cũng chết sạch, họ thậm chí còn chết trước cả sư phụ, không biết là táng mạng dưới tay đồng môn nào.
Mạch của Huyền Pháp kết cục chỉ còn lại một mình Thanh Vũ, một kẻ vừa mới nhập môn chưa được bao lâu. Việc xử lý Thanh Vũ thế nào liền trở thành bài toán nan giải cho vị tân chưởng môn vừa nhậm chức. Nếu nhổ cỏ tận gốc, Chân Võ Đạo cũng không phải Ma Giáo, không thể làm ra những thủ đoạn tàn độc như vậy. Hơn nữa, sư phụ của Thanh Vũ vẫn còn để lại một số thuộc hạ, những người này đã bị chiêu hàng sau khi Huyền Pháp chết. Kẻ có thể được Huyền Pháp lôi kéo để trợ giúp tranh đoạt chưởng môn tuyệt đối không phải hạng tôm tép, họ ở Chân Võ Đạo cũng có chút địa vị. Nếu như mạch của Huyền Pháp bị tuyệt diệt, họ chắc chắn sẽ nghĩ rằng chưởng môn muốn thanh trừng tận gốc. Nhưng nếu giữ Thanh Vũ lại bên mình thì cũng không ổn, giữ hắn ở lại núi Chân Võ, khó bảo đảm sau này đám bộ hạ cũ của Huyền Pháp không tụ tập lại để gây rối.
Sau một năm dùng dằng qua lại, cuối cùng người ta cũng nghĩ ra một biện pháp dở dở ương ương, đó là phái Thanh Vũ đến một đạo quán nhỏ thuộc môn hạ để quản lý hương hỏa. Thế là, Thanh Vũ - kẻ đã bị bỏ xó suốt một năm - liền bị điều đến một đạo quán đổ nát nằm tận sâu trong thung lũng hẻo lánh này. Đạo quán này lụi bại đến mức bảng hiệu trước cửa cũng mục nát, không còn nhìn rõ chữ gì bên trên, trời mới biết phía chưởng môn làm sao tìm ra được nơi này thuộc về Chân Võ Đạo.
Hơn nữa, Thanh Vũ tuy ở Chân Võ Môn một năm trời nhưng ngay cả công pháp nhập môn cũng chưa từng được học, nói hắn là quan chủ đạo quán của Chân Võ Đạo thì chẳng có ai thèm tin.
Cứ như vậy, Thanh Vũ ở lại trong đạo quán vô danh này. Kiếp trước hắn là người trưởng thành, kiếp này lại đi lên từ một kẻ ăn mày, thế nên cũng chẳng sợ bản thân sẽ bị chết đói. Đoán chừng chưởng môn vẫn chưa hoàn toàn yên tâm nên đã bố trí người dưới chân núi để giám thị. Thanh Vũ biết vậy nên cũng không xuống núi, tự mình trồng rau nuôi thân trong đạo quán, sớm bắt đầu cuộc sống an dưỡng như một ông già.
Nơi này hắn ở một mạch đã ba năm, hiện tại Thanh Vũ đã mười lăm tuổi, cách cái buổi sáng sau trận tuyết năm đó cũng đã mười năm. Dạo gần đây, Thanh Vũ càng lúc càng cảm thấy mất kiên nhẫn. Mặc kê tuổi tác trong tâm trí ra sao, hắn dù sao vẫn còn trẻ, chiếc lồng giam vô hình này đã giữ chân hắn quá lâu trong đạo quán nhỏ này. Người giám thị dưới chân núi nếu có tồn tại thì sau ba năm, tân chưởng môn chắc cũng đã yên lòng, nếu Thanh Vũ muốn xuống núi thì có thể đi bất cứ lúc nào. Thế nhưng xuống núi rồi thì sao? Với kinh nghiệm của một kẻ từng làm ăn mày, Thanh Vũ thừa biết thế giới bên ngoài không hề yên ổn, bản thân lại trói gà không chặt, xuống núi chẳng lẽ lại tiếp tục đi xin ăn?
Nghĩ đến đây, Thanh Vũ bỗng nhiên nắm chặt nắm tay, trong lòng tràn ngập sự phẫn uất.
"Đinh, đã thích ứng với pháp tắc thiên địa hiện tại. Hệ thống đang tải, 10% · · · 30% · · · 60% · · · 100% tải hoàn tất. Kí chủ, hoan nghênh sử dụng Đại Võ Hiệp truyền thừa hệ thống." Một âm thanh đột ngột vang vọng trong tâm trí Thanh Vũ.