Chương 1: Thức tỉnh hệ thống hiệu ứng võ kỹ!
Khai Nguyên lịch năm 153, mùa hạ.
Thành phố Thanh Thành, Hoa Quốc, trường Đệ Tam Cao Võ.
Gió hè phơ phất, ráng chiều xán lạn chiếu lên tòa nhà dạy học bằng thủy tinh, nhuộm thành một tầng vàng rực nghiêng nghiêng.
Trong phòng học, Lâm Thiên lẳng lặng ngồi trên ghế, ánh mắt ngốc trệ nhìn bảng đen.
Các bạn học khác nhìn thấy bộ dáng hiện tại của Lâm Thiên thì tỏ ra đã hiểu.
Ngay vừa nãy, đợt bình chọn võ kỹ thứ hai của trường Đệ Tam Cao Võ đã kết thúc.
Đợt bình chọn này căn cứ vào kết quả kỳ thi môn văn hóa, ba người đứng đầu toàn trường đều sẽ được ban thưởng võ kỹ từ cấp D trở lên.
Hạng nhất thậm chí sẽ được ban thưởng võ kỹ cấp C trị giá một triệu, thậm chí mấy triệu tệ.
Mà Lâm Thiên, người giành hạng nhất này, lại chỉ lấy được một võ kỹ cấp D trị giá mấy chục vạn.
“A Thiên, chuyện này không thể cứ tính như vậy được, lát nữa chúng ta cùng đi tìm hiệu trưởng hỏi cho rõ ràng.”
Bên cạnh Lâm Thiên, người cùng bàn Trịnh Lỗi tức giận bất bình nói.
Những bạn học khác ở gần đó cũng tán đồng gật đầu.
“Chuyện này thật không thể chấp nhận được, cái võ kỹ cấp C đó ta lên mạng tra thử rồi, đảm bảo trị giá ba triệu, ba triệu đó.”
“Cha mẹ ta một tháng tiền lương cộng lại mới được tám ngàn, một cái võ kỹ cấp C ba triệu, nếu dựa vào nhà ta thì cả đời cũng không chạm tới được.”
“Chính thế, giờ trường học lại làm trò này, thực sự là tức chết ta rồi.”
Trên chỗ ngồi, Lâm Thiên nhàn nhạt nhìn lướt qua các bạn học đang bất bình giùm mình.
Hắn hiểu mặc dù bây giờ mọi người nói dõng dạc, nhưng nếu thật sự phải ra mặt giúp hắn, có lẽ cũng chỉ có một mình Trịnh Lỗi.
Thậm chí, chắc chắn có kẻ đang cười thầm trên nỗi đau của người khác.
Mọi người phần lớn đều xuất thân từ gia đình bình thường, tuyệt đại đa số gia đình thậm chí mua không nổi võ kỹ thứ hai.
Lâm Thiên vì thành tích ưu tú mà được trường học ban thưởng võ kỹ thứ hai, vốn là chuyện khiến rất nhiều người ghen ghét.
Bây giờ vị trí thứ nhất bị trường học trao cho học sinh lớp khác, võ kỹ cấp C vốn thuộc về Lâm Thiên bị đổi thành võ kỹ cấp D.
Lòng đố kỵ trong lòng mọi người giảm đi rất nhiều, cho nên mới bằng lòng mở miệng an ủi hắn vài câu.
Lâm Thiên từ trong hộc bàn lấy ra cốc nước, lẳng lặng uống một hớp.
Trịnh Lỗi đã sốt ruột kéo tay áo Lâm Thiên:
“A Thiên, sao ngươi không tức giận chút nào vậy?”
“Gấp cái gì, một mình ta thì có thể thay đổi được gì?”
Lâm Thiên khẽ cười liếc qua người cùng bàn.
Mặc dù biết đối phương thật lòng muốn cùng mình đi xông vào văn phòng hiệu trưởng, nhưng Lâm Thiên cũng biết, việc kia chẳng có chút tác dụng nào.
Cùng lắm thì hiệu trưởng sẽ giải thích một câu: Bài thi chấm sai rồi, Lâm Thiên vốn là hạng hai.
Ngươi không có quyền thế, cho dù ngươi thật sự không sai thì người ở vị trí cao cũng sẽ không hạ mình.
“Lẽ nào ngươi định cam chịu như vậy sao?”
Trịnh Lỗi không thể tưởng tượng nổi nhìn Lâm Thiên.
“Nếu không thì sao?”
Lâm Thiên nhún vai, ánh mắt bình tĩnh.
Chỉ là sâu nơi đáy mắt bình tĩnh kia lại ẩn chứa quá nhiều ý vị.
Hắn quá bình tĩnh, bình tĩnh như thể đã chấp nhận hiện trạng.
Trong lớp, những bạn học khác cũng im lặng.
Bọn hắn đại bộ phận đều cho rằng Lâm Thiên hiện tại cho dù có nổi điên, chửi bới hay giậm chân cũng là bình thường.
Thế nhưng, thái độ hiện tại của Lâm Thiên quá mức khác thường.
“Ha ha, xem ra Lâm Thiên quả thực tự biết lượng sức, khí huyết của hắn rác rưởi như vậy, có võ kỹ cấp C thì làm được cái gì?”
Một giọng mỉa mai vang lên, người nói tên là Lý Ngọc Tư.
Lý Ngọc Tư đang nghiền ngẫm nhìn Lâm Thiên.
Gia cảnh Lý Ngọc Tư coi như ưu việt, từ trước đến giờ đối với một học sinh nghèo làm thêm như Lâm Thiên luôn có thái độ bài xích.
Lâm Thiên nhàn nhạt nhìn lướt qua Lý Ngọc Tư, cười nói:
“Khí huyết của ta rác rưởi, vậy khí huyết của Lý Ngọc Tư ngươi chắc phải rất cao đi.”
Khí huyết của Lâm Thiên là 1.75, trong lớp chỉ có thể coi là trung đẳng.
Nhưng Lý Ngọc Tư chỉ có 1.73, còn không bằng Lâm Thiên.
Giọng Lâm Thiên vừa dứt, Lý Ngọc Tư lập tức nghẹn lời, chợt cười lạnh nói:
“Ta thấy hiệu trưởng đem hạng nhất cho Tiêu Tiểu Lạp chính là không sai, Tiêu Tiểu Lạp người ta nghe nói khí huyết đã đạt tới 5 điểm rồi, thế nào cũng tốt hơn ngươi!”
Ánh mắt Lâm Thiên bình tĩnh, đã lười tranh luận cùng Lý Ngọc Tư.
Bên cạnh, Trịnh Lỗi thì căm tức nhìn Lý Ngọc Tư:
“Lý Ngọc Tư, đầu óc ngươi có vấn đề à? Bình chọn võ kỹ thứ hai là căn cứ vào thành tích môn văn hóa để trao giải, ngươi kéo khí huyết vào làm gì?”
Lý Ngọc Tư mặt đỏ tía tai, xoạt một tiếng đứng bật dậy, lạnh lùng đối mặt với Trịnh Lỗi.
Không còn nghi ngờ gì nữa, hai người đều muốn lao vào đánh nhau tới nơi.
Trong lớp, các bạn học khác vội vàng bắt đầu can ngăn.
Ai cũng không chú ý tới, lúc này khóe miệng Lâm Thiên lại nhấc lên một nụ cười.
Dưới ánh mắt bình tĩnh của hắn, ẩn tàng không phải phẫn nộ, mà là mừng rỡ.
Tuyệt đại mừng rỡ!
Nếu không phải đủ bình tĩnh, hắn lúc này đã rất muốn bật cười thành tiếng.
Bởi vì ngay tại vừa nãy, trong tầm mắt của Lâm Thiên đột nhiên hiện lên mấy dòng chữ.
[ Áp dụng hiệu ứng Tam Động Lôi Quyền như sau, mời ký chủ mau chóng mua sắm ]
[ Hiệu ứng cấp C - Lôi Hưởng: Một vạn kim tệ ]
[ Hiệu ứng cấp B - Thiểm Lôi: Mười vạn kim tệ ]
[ Hiệu ứng cấp A - Vạn Lôi Dẫn: Một triệu kim tệ ]
Bốn hàng chữ tràn lan vầng sáng đỏ tươi nhạt này cứ như vậy đột nhiên xuất hiện, báo cho Lâm Thiên biết một sự thật.
Hắn đã thức tỉnh hệ thống!
Tam Động Lôi Quyền là võ kỹ cấp D miễn phí mà tất cả mọi người ở Hoa Quốc sau khi lên cấp ba đều học tập.
Tam Động Lôi Quyền chính là võ kỹ đầu tiên của mỗi một người Hoa Quốc!
Đương nhiên, phần lớn mọi người cả đời cũng chỉ biết mỗi một cái võ kỹ này.
Về phần hệ thống của Lâm Thiên…
Đây là một hệ thống hiệu ứng, đơn giản mà nói chính là gia tăng hiệu ứng cho võ kỹ mà ký chủ học được.
Bao gồm hiệu ứng thị giác, hiệu ứng thính giác, hiệu ứng tăng trưởng độ thuần thục cùng hiệu ứng chiến lực.
Đương nhiên hai cái trước đối với chủ nghĩa thực dụng mà nói thì không quan trọng.
Thật sự quan trọng vẫn là hiệu ứng tăng trưởng độ thuần thục và hiệu ứng chiến lực.
Tâm thần Lâm Thiên khẽ động, nhìn về phía cột hiệu ứng thứ nhất.
Ngay sau đó, phía dưới hàng ngũ thứ nhất xuất hiện mấy hàng chữ giới thiệu chi tiết.
Hiệu ứng cấp C - Lôi Hưởng: Khi đánh ra Tam Động Lôi Quyền, tuôn ra tiếng sấm giận rít gào, hiển hách chi uy, có thể chấn nhiếp kẻ địch.
Độ thuần thục tăng phúc: 90%
Tăng biên độ chiến lực: Gấp 3 lần.
Nhắc nhở: Độ thuần thục tăng phúc là chỉ sau khi ký chủ mua hiệu ứng đó, mức độ nắm giữ của ký chủ đối với võ kỹ kia sẽ tự động đạt tới 90%.
Nhắc nhở: Tăng biên độ chiến lực là chỉ sau khi mua hiệu ứng đó, uy lực ký chủ đánh ra trong cùng một trạng thái sẽ gấp ba lần trước kia.
Trong lòng Lâm Thiên hơi động, Tam Động Lôi Quyền thuộc về võ kỹ phổ biến rộng khắp.