ItruyenChu Logo

Chương 1: Thất lạc vương giả

"Soái ca mời lên xe."

"Mỹ nữ mời lên xe."

"Túi mua sắm Walmart mời lên xe."

"Mùa hè, mùa hè trôi qua lặng lẽ, lưu lại bí mật nhỏ. Chân trắng, tất đen, khắp nơi đều là mỹ nữ..."

Tiếng chuông điện thoại vui tươi vang lên phá tan bầu không khí yên tĩnh. Bạch Tiểu Văn lần theo âm thanh, mò lấy chiếc điện thoại rồi tắt phụt đi.

Hắn mở mắt ra.

Trước mặt là một tấm áp phích in hình đại tỷ tỷ vô cùng nóng bỏng, dáng người đầy đặn, mọng nước như trái đào chín. Đường cong cơ thể quyến rũ với vòng một nảy nở, eo ong mông quả táo, khoác trên mình bộ bikini sọc trắng xanh quen thuộc. Đó chính là tấm áp phích quảng cáo đồ tắm của nhà Bát Giới!

"Dậy rồi sao?" Bạch Tiểu Văn vừa định lên tiếng chào hỏi tấm áp phích thì một cái đầu đột nhiên thò ra từ phía nhà bếp.

"Sao ta lại ở chỗ của ngươi?" Bạch Tiểu Văn tiện tay cầm lấy chai Red Bull ở đầu giường, vặn nắp rồi ngửa cổ uống cạn.

Rạng sáng hai giờ rưỡi đêm qua.

Chu Thành Kinh sau một hồi miệt mài nghịch điện thoại, khó khăn lắm mới thắng được một ván cờ vây, đang định đi ngủ thì bất ngờ nhận được cuộc gọi từ Bạch Tiểu Văn. Trong điện thoại, Bạch Tiểu Văn nói lảm nhảm muốn nhận Chu Thành Kinh làm nghĩa tử, cùng nhau leo lên con thuyền thời đại tiến ra biển lớn để tìm kiếm kho báu ONE PIECE.

Cúp điện thoại, Chu Thành Kinh lập tức tung chăn nhảy ra khỏi giường, chạy thẳng đến quán rượu vỉa hè mà Bạch Tiểu Văn thường lui tới. Quả nhiên, y bắt gặp hắn đang trong tình trạng say khướt, kết nghĩa huynh đệ với ông chủ quán và một con chó vàng bên lề đường.

"Chuyện của người đàn bà đó đã qua mấy tháng rồi, cũng nên kết thúc đi thôi..." Chu Thành Kinh vỗ vỗ vai Bạch Tiểu Văn.

"Kẻ bỏ ta đi, ngày hôm qua không thể níu giữ; kẻ làm loạn tâm ta, ngày hôm nay lắm ưu phiền. Gió lộng vạn dặm..."

Chu Thành Kinh lặng lẽ tháo chiếc kính râm gọng vàng trên mặt hắn đặt xuống bàn, sau đó dùng một cú xoạc chân cắt ngang màn ngâm thơ của Bạch Tiểu Văn.

"Bé Heo! Tiểu Bạch! Hai người chuẩn bị xong chưa?"

Khi Bạch Tiểu Văn và Chu Thành Kinh còn đang vờn nhau, cửa phòng trọ đột nhiên bị đẩy ra. Theo hướng tiếng động nhìn lại, một cô gái thanh tú hiện ra ở cửa.

Cô gái có vóc người trung bình, mặc chiếc áo len mỏng dài tay màu xám ôm sát, tôn lên vóc dáng yểu điệu. Đôi mắt to tròn tràn đầy sức sống của nàng đối lập hoàn toàn với đôi mắt lờ đờ, ảm đạm của Bạch Tiểu Văn.

Nàng tên là Lâm An Nhiên, bạn gái của Chu Thành Kinh. Ở thành phố S này, nàng cũng là người bạn duy nhất của Bạch Tiểu Văn ngoài Chu Thành Kinh. Sở thích lớn nhất của nàng là cùng người yêu đi ăn vặt và tìm cách giới thiệu bạn gái cho Bạch Tiểu Văn.

"Tiểu Bạch, gần đây mới ra một trò chơi thực tế ảo 3D hoàn toàn mới tên là 《Tự Do》..."

"Không chơi." Lâm An Nhiên còn chưa dứt lời, Bạch Tiểu Văn đã lắc đầu từ chối thẳng thừng.

"Tiểu tử này, hình như ngươi hiểu lầm rồi. Hai chúng ta không phải đang trưng cầu ý kiến, mà là đang thông báo cho ngươi." Chu Thành Kinh cười hắc hắc, vỗ mạnh lên vai hắn.

"Chơi bời là mê muội ý chí, khiến con người ta sa sút tinh thần. Cá độ bóng đá hại người, phải tránh xa World Cup..."

"Trên thế giới này còn có chuyện gì sa sút tinh thần hơn việc kết nghĩa huynh đệ với một con chó vàng sao?" Chu Thành Kinh vặn lại.

"Trò chơi có hại, ta phải tuân thủ kỷ luật, ngăn chặn thói quen xấu..."

"Tiểu Bạch, ngươi nghe ta nói này..." Lâm An Nhiên tiếp lời.

Nhìn cặp đôi trước mặt cứ líu lo không ngừng, tâm trí Bạch Tiểu Văn dần trôi dạt về quá khứ.

Thời đại học, vì vài chuyện vặt vãnh không đáng có, Bạch Tiểu Văn nảy sinh mâu thuẫn với gia đình rồi bỏ nhà ra đi. Để tránh bị người thân tìm thấy, hắn đã đi bộ đến một vùng núi hẻo lánh. Chính tại nơi đó, Bạch Tiểu Văn chính thức dấn thân vào giới võng du, bắt đầu cuộc sống của một trạch nam chính hiệu, ăn ngủ nghỉ đều gắn liền với thế giới mạng.

Sở hữu thiên phú mạnh mẽ như thể sinh ra để dành cho thế giới ảo, kỹ thuật chơi game của Bạch Tiểu Văn thăng tiến vượt bậc như có sự hỗ trợ của phần mềm gian lận. Chẳng bao lâu sau, hắn đã trở thành một "kẻ nhặt rác" đỉnh tiêm, tiếng xấu đồn xa trong giới võng du Hoa Hạ.

Kẻ nhặt rác: Là loại người chơi chuyên săn giết người khác để cướp trang bị rồi mang bán lấy tiền.

Về sau, siêu phẩm game thực tế ảo 3D đầu tiên trên thế giới mang tên 《Thần Thoại》 ra mắt, lập tức gây chấn động toàn cầu. Bạch Tiểu Văn cùng hai người bạn game "không đánh không quen" cũng theo dòng thời đại mà tiến vào thế giới ấy. Họ thành lập công hội Vô Song, thu nạp vô số cao thủ và các hội nhóm kỹ thuật cao khắp Trung Hoa.

Gió nổi lên từ ngọn cỏ, sóng lớn thành hình từ nơi thấp hèn. Bắt đầu từ con số không, họ trỗi dậy với tư thế nghiền ép mọi đối thủ tại đại lục phương Đông của 《Thần Thoại》. Họ nam chinh bắc chiến, xưng hùng Hoa Hạ! Họ kiếm chỉ thế giới, ngựa đạp trăm quốc gia! Họ khiến thời đại đó phải mang tên của mình!

Không! Chính họ là thời đại đó!

Thế nhưng, vạn sự vạn vật đều không thoát khỏi quy luật thịnh cực tất suy. Vương triều đỉnh cao từng lấy tên họ đặt cho cả một thời đại cũng không thể tránh khỏi quy luật nghiệt ngã của thế gian.

Bạch Tiểu Văn nhìn Chu Thành Kinh và Lâm An Nhiên vẫn đang không ngừng lôi kéo mình, trong lòng cảm thấy bực bội khôn nguôi. Hắn vốn tưởng rằng chỉ cần cắt đứt liên lạc với thế giới ảo thì một ngày nào đó sẽ quên sạch những chuyện đã qua. Nhưng sự thật là hắn không chỉ không thể quên đi vinh quang cũ, mà ngay cả sợi dây liên kết với giới võng du cũng chẳng thể chặt đứt.

Không phải do hắn không quản được bản thân, mà bởi vì người bạn thân từ nhỏ Chu Thành Kinh cùng bạn gái y đều là những kẻ cuồng game. Mỗi ngày, ngoài việc giới thiệu đối tượng cho hắn, hai người họ cứ lải nhải bên tai đủ thứ chuyện bát quái trong giới trò chơi.

Thậm chí, Bạch Tiểu Văn từng tình cờ biết được rằng, thần tượng lớn nhất của Chu Thành Kinh chính là vị hội trưởng của công hội Vô Song — người từng một tay khai sáng cả một thời đại trong những năm tháng hoang sơ của giới võng du: Chiến thần Mặc Trung Bạch!

Không sai, người đó chính là Bạch Tiểu Văn.

"Ta thật sự không biết chơi game. Hai người cứ lôi kéo ta làm gì? Không sợ ta làm vướng chân vướng tay sao?" Bạch Tiểu Văn nhìn cặp đôi trước mặt bằng ánh mắt bất lực.

"Tất nhiên là để giúp Tiểu Bạch nhà chúng ta thoát khỏi vực thẳm của cuộc đời rồi!" Lâm An Nhiên hớn hở.

"Tất nhiên là để ta có cơ hội thể hiện trước mặt ngươi. Chẳng lẽ ngươi lại tin là vì giúp ngươi thoát khỏi vực thẳm thật sao?" Chu Thành Kinh cười một cách thật thà, "Chơi game mà không để khoe khoang thì còn ý nghĩa gì nữa."

"Chưa biết ai khoe với ai đâu."

"Ngươi nói gì cơ?"

"Ta nói ta không biết chơi."

"Rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt!" Chu Thành Kinh dùng một chiêu "Tình so kim kiên" khóa chặt lấy Bạch Tiểu Văn, "An Nhiên, tung chiêu cuối đi!"

"Hai người định làm gì? Ta là người đoan chính đấy. Ban ngày ban mặt mà làm thế là phạm pháp..." Thấy Lâm An Nhiên đi kéo rèm cửa, sắc mặt Bạch Tiểu Văn biến đổi thất thường.

Trong lúc hắn còn đang kháng cự, một luồng sáng từ máy chiếu trong phòng Chu Thành Kinh đột ngột phát ra, thắp sáng cả gian phòng tối om. Giây tiếp theo, luồng sáng biến mất, căn phòng lại chìm vào bóng tối cho đến khi một vệt sáng khác xé toạc đất trời, xua tan màn đêm.

Trước mắt họ hiện ra một thế giới man hoang mênh mông vô tận. Thời gian trôi qua, vạn vật sinh sôi rồi lại tiêu vong, vô số văn minh trỗi dậy rồi lại diệt tuyệt. Hình ảnh chớp tắt liên hồi, không biết đã qua bao nhiêu vạn năm, đại thế giới mãng hoang ấy cuối cùng cũng đón chào một thời đại huy hoàng nhất, nơi vạn tộc cùng tranh phong.

Ở nơi đó:

Có người đạp gió cưỡi mây, phù diêu thẳng lên chín tầng trời ngắm ráng chiều.

Có người vung đao trong tuyết dữ, chém rồng giết thú trên vách đá vạn trượng.

Có người áo trắng cầm trường thương, một mình trấn giữ cửa quan chống lại vạn quân.

Có người một bầu rượu một thanh kiếm, khoái ý ân oán đi khắp thế gian.

Mãnh thú nơi ấy thân hình che lấp cả bầu trời, hô phong hoán vũ khiến trăm thành sụp đổ. Con người nơi ấy tuy bé nhỏ như kiến hôi, nhưng một kiếm lại có thể mở toang thiên môn.

Vô số cường giả thần bí lộ diện, nhưng ngay sau đó lại bị những tồn tại còn hùng mạnh hơn trấn áp dễ dàng. Ở nơi đó không có mạnh nhất, chỉ có kẻ mạnh hơn.

Đất trời rung chuyển, lôi vân cuồn cuộn. Một trận phong bạo kinh thiên động địa ập đến, đưa toàn bộ thế giới trở về trạng thái nguyên thủy ban đầu. Sau tiếng sấm rền, giữa thiên địa chỉ còn lại hai chữ "Tự Do" treo lơ lửng trên vòm trời cao vợi.

Bạch Tiểu Văn nhìn đoạn phim giới thiệu đầy hào hùng của trò chơi, lồng ngực không kìm được mà đập liên hồi. Dường như có thứ gì đó đang kêu gọi tên hắn, thôi thúc vị vương giả đã thất lạc hãy trở về với thế giới vốn thuộc về mình. Hãy một lần nữa đội lên vương miện, cầm lấy thanh kiếm cũ kỹ, vượt qua mọi chông gai để giành lại vinh quang vốn có!