Chương 1: Hồng Hoang Vô Lượng Bất Diệt Băng Thiên Tháp
Tám trăm năm trước, thiếu niên Sở Phong – một đứa con bị trời ruồng bỏ – hoành không xuất thế.
Năm trăm năm trước, Sở Phong lấy thân thể phàm nhân phá vỡ gông cùm xiềng xích của nhục thân, đạt đến cảnh giới Bất Tử Bất Diệt, thành tựu danh tiếng "Hư Thiên đệ nhất quỷ tài".
Hai trăm năm trước, Sở Phong luyện chế ra Xã Tắc Thần Khí "Chí cao quyền trượng", lại bị người hắn yêu sâu đậm là Yến Khuynh Thành đâm một kiếm đứt cổ, vẫn lạc tại Đoạn Hồn Sơn.
. . .
Hôm nay, tại Thần Phong đế quốc, Thiên Thủy Thành, bên trong phủ đệ lụi bại của Sở gia.
"Yến Khuynh Thành, ta xem ngươi là tình yêu cả đời, ngươi lại giết ta như người dưng qua đường, thật là lòng dạ độc ác!"
Bên trong gian phòng cổ xưa đơn sơ, một thiếu niên ước chừng mười lăm mười sáu tuổi đột nhiên choàng tỉnh từ trong cơn hôn mê, tiếp đó liền phát ra một tiếng gào thét đầy cuồng loạn.
Thiếu niên tên là Sở Phong, vốn là người thừa kế của Sở gia – một trong tam đại gia tộc tại Thiên Thủy Thành, nhưng hiện tại, phía trước thân phận đó có lẽ phải thêm vào hai chữ "đã từng".
Là nằm mơ sao?
Sau khi tỉnh táo lại, Sở Phong nhìn khắp căn phòng quen thuộc, cứ ngỡ bản thân vừa trải qua một trận ác mộng. Chỉ là ngay khắc sau, chân mày hắn không tự giác nhíu chặt lại.
Không.
Đây không phải là mơ, hết thảy những chuyện giữa hắn và Yến Khuynh Thành làm sao có thể là mơ được.
Tám trăm năm trước, Sở Phong vốn là một đứa con bị trời ruồng bỏ, nhưng hắn chưa bao giờ từ bỏ, cả đời đều đấu với trời, đấu với đất. Mặc dù không cách nào tu luyện, nhưng hắn lại dành trọn thời gian cả đời cho những lĩnh vực phụ trợ tu hành như Luyện Đan, Luyện Khí, Chế Phù, Trận Pháp... Đồng thời, ở mỗi một lĩnh vực, hắn đều đạt được thành tựu vô cùng trác tuyệt.
Hắn tuy không thể tu luyện, nhưng lại có thể luyện chế ra những viên đan dược đỉnh cấp nhất, nhờ vậy mà đánh vỡ gông cùm xiềng xích của nhục thân, đạt tới Bất Tử Bất Diệt.
Hắn tuy không thể tu luyện, nhưng lại là Khí sư duy nhất có thể chế tạo ra Thần Khí, tùy ý trảm yêu trừ ma.
Hắn tuy không thể tu luyện, nhưng lại có thể bố trí những tòa đại trận đỉnh phong nhất, khiến các đại tông phái đều chạy theo như vịt.
Hắn tuy không thể tu luyện, nhưng những phù lục do hắn vẽ ra lại khiến các bậc chính đạo cự phách lẫn tuyệt thế yêu ma đều điên cuồng tranh đoạt.
. . .
Bởi vậy, cuộc đời này của Sở Phong tuy có tiếc nuối nhưng lại không thẹn với lòng, cuối cùng được thế nhân tôn xưng là Hư Thiên đệ nhất quỷ tài.
Thế nhưng, mọi chuyện đã thay đổi kể từ khi hắn gặp được nữ nhân định mệnh của đời mình, nàng – Yến Khuynh Thành.
Yến Khuynh Thành là Cửu công chúa của Thiên Vực Hoàng Triều, một trong ba đại hoàng triều tại Trung Châu. Nàng mang vẻ đẹp thanh trần thoát tục, băng cơ ngọc cốt, tựa như ảo mộng, lộng lẫy vô ngần.
Sở Phong và Yến Khuynh Thành quen biết nhau bên hồ nước đầy hoa rơi mỹ lệ. Hai người vừa gặp đã yêu, nhanh chóng chìm đắm vào bể tình, hết thảy đều đẹp đẽ như một câu chuyện cổ tích.
Thế nhưng người ta thường nói ngày vui ngắn chẳng tày gang, ngay khi tình cảm của hai người đang nồng đượm nhất thì Thiên Vực Hoàng Triều lại truyền tới hung tin. Hai đại hoàng triều còn lại của Trung Châu là Phong Nguyệt Hoàng Triều và Đại Hạ Hoàng Triều đang ý đồ liên thủ tiêu diệt Thiên Vực Hoàng Triều, khiến quốc gia của nàng lâm vào cảnh nguy nan.
Yến Khuynh Thành thân là Cửu công chúa, đứng trước cảnh nước mất nhà tan, há có thể tham sống sợ chết, nàng quyết định đồng sinh cộng tử cùng hoàng tộc.
Sở Phong làm sao có thể trơ mắt nhìn nữ nhân mình yêu thương phải hương tiêu ngọc vẫn. Thế là hắn chấp nhận nghịch thiên cải mệnh, lấy việc tiêu hao năm mươi năm thọ nguyên làm cái giá, luyện chế ra Xã Tắc Thần Khí "Chí cao quyền trượng", giúp Thiên Vực Hoàng Triều vượt qua kiếp nạn này.
Hắn vốn tưởng rằng từ đây về sau có thể cùng Yến Khuynh Thành bên nhau trọn đời, nhưng có ai ngờ được, ngay khắc Thần Khí đại thành, thứ hắn nhận lại được lại là một nhát kiếm đứt cổ từ chính tay nàng.
Giả dối.
Hóa ra tất cả mọi chuyện từ trước đến nay đều là giả dối. Yêu nhau là giả, Thiên Vực Hoàng Triều gặp nguy cơ cũng là giả. Hết thảy chuyện này đều là một vở kịch do một tay Yến Khuynh Thành tự biên tự diễn, mục đích duy nhất là khiến Sở Phong cam tâm tình nguyện luyện chế Xã Tắc Thần Khí cho nàng, giúp nàng thực hiện hoàng đồ bá nghiệp.
Ngay sau khi đệ nhất quỷ tài vẫn lạc tại Đoạn Hồn Sơn, Yến Khuynh Thành cầm trong tay Xã Tắc Thần Khí, việc đầu tiên nàng làm là trừ khử dị nghị, tàn sát cả anh em tỷ muội cùng tộc để bước lên ngôi vị Thiên Vực Nữ Hoàng. Trong vòng hai trăm năm, nàng còn dẫn dắt Thiên Vực Hoàng Triều đông chinh tây phạt, lực áp Đại Hạ Hoàng Triều và Phong Nguyệt Hoàng Triều, thành lập nên Trung Ương Hoàng Triều, được thế nhân xưng tụng là Trung Ương Nữ Hoàng.
"Hồng Hoang Vô Lượng Bất Diệt Băng Thiên Tháp!"
Trong đầu Sở Phong hiện lên từng màn quá khứ, tâm tình hồi lâu vẫn không thể bình phục. Đồng thời hắn cũng âm thầm hồ nghi, bản thân rõ ràng đã vẫn lạc tại Đoạn Hồn Sơn, làm sao lại không hiểu thấu mà dung hợp linh hồn với một thiếu niên trùng tên trùng họ tại Sở gia ở Thiên Thủy Thành này. Ngay lúc này, Sở Phong đột nhiên phát hiện bên trong cơ thể mình đang có một tòa cổ tháp chín tầng.
"Chẳng lẽ việc ta trọng sinh có liên quan đến tòa cổ tháp này..."
Sở Phong cảm nhận được tòa cổ tháp quen thuộc trong cơ thể, gương mặt lộ rõ vẻ ngạc nhiên.
Kiếp trước mang danh Hư Thiên đệ nhất quỷ tài, Sở Phong có thể nói là đã đi khắp ngũ hồ tứ hải, những nơi trên Hư Thiên đại lục mà hắn chưa từng đặt chân đến thật sự không nhiều. Tòa Hồng Hoang Vô Lượng Bất Diệt Băng Thiên Tháp này chính là thứ hắn tìm được bên trong một di tích thái cổ.
Tuy rằng biết đây rất có thể là một món cổ bảo, nhưng vì mười phần nghiên cứu đều không ra kết quả nên dần dà hắn cũng từ bỏ, cuối cùng lãng quên nó đi.
Bây giờ hắn vốn đã phải bỏ mạng tại Đoạn Hồn Sơn, vậy mà lại trùng sinh một cách kỳ lạ, còn dung hợp linh hồn với một thiếu niên. Điều quái dị nhất là tòa cổ tháp chín tầng này cũng theo tới đây, hắn tự nhiên sẽ liên tưởng việc mình sống lại có liên quan đến nó.
Chỉ là cũng giống như kiếp trước, khi hắn muốn từ Băng Thiên Tháp tìm kiếm đáp án thì vẫn như cũ không thu hoạch được gì.
"Tiểu Phong, con tỉnh rồi sao? Tốt quá rồi, con đã hôn mê suốt bảy ngày qua."
Một tiếng "cót két" vang lên, cửa phòng bị đẩy ra. Một vị lão giả ngoài năm mươi tuổi từ bên ngoài bước vào, hai tay cẩn thiện bưng một chiếc hộp ngọc. Ông chính là Phúc bá, lão nô duy nhất còn ở lại sau khi Sở gia lụi bại, ngoại trừ hai vị tiểu chủ nhân là Sở Phong và Sở Nguyệt.
Bảy ngày!
Nghe lời Phúc bá nói, đại não Sở Phong lập tức hiện lên những ký ức trước khi hôn mê. Hắn biết nguyên nhân khiến mình nằm liệt giường bảy ngày qua đều là do tên tử địch từ nhỏ của hắn gây ra... Liễu Đông!
Liễu Đông là thứ tử của chủ mẫu nhà họ Liễu – Liễu Vô Địch, một trong tam đại gia tộc hiện tại.
Bảy ngày trước, Sở Phong và Liễu Đông oan gia ngõ hẹp gặp nhau trên phố. Liễu Đông lập tức ép Sở Phong phải quỳ xuống học tiếng chó sủa, đồng thời chui qua háng hắn. Sở Phong tuy bản thân bình thường nhưng dù sao cũng là hậu duệ danh môn, há có thể chịu đựng nhục nhã như vậy nên đã trực tiếp cự tuyệt.
Hắn vốn tưởng rằng lần này cũng giống như những lần trước, bị đánh một trận tơi tả là xong chuyện. Thế nhưng ai ngờ được lần này Liễu Đông lại ra tay độc ác, hạ thủ đến mức khiến hắn bất tỉnh nhân sự, suýt nữa thì mất mạng.
"Tiểu Phong, thương thế của con chưa lành, gần đây đừng ra ngoài, hãy chịu khó nằm trên giường tĩnh dưỡng. Ở đây có một viên Tạo Hóa Đan, lát nữa con nhớ uống vào. Ta còn có chút việc phải đi trước."
Phúc bá nhìn Sở Phong, trên mặt thoáng hiện lên một vẻ khó nói, sau đó đặt chiếc hộp ngọc xuống bàn rồi chuẩn bị quay người rời đi.
Nếu là Sở Phong trước kia thì chắc chắn không phát hiện ra điều gì bất thường. Nhưng Sở Phong lúc này đã dung hợp linh hồn với vị Hư Thiên đệ nhất quỷ tài của hai trăm năm trước, đầu óc sắc bén như cáo già, làm sao có thể qua mắt được hắn.
Hơn nữa, Sở gia bây giờ sớm đã không còn như xưa. Mười năm trước, phụ thân Sở Thanh Mộc ly kỳ bỏ mạng. Tám năm trước, gia gia Sở Thương Khung lại mất tích không rõ lý do. Từ đó Sở gia hoàn toàn sa sút, hai năm trước còn có thể ăn vào tiền của tích lũy, chứ hai năm nay ngay cả cơm ăn ba bữa cũng thành vấn đề, lấy đâu ra tiền nhàn rỗi để mua Tạo Hóa Đan.
"Phúc bá xin dừng bước, tỷ tỷ đâu rồi? Sao con không thấy tỷ tỷ?"
Sở Phong lập tức nhìn ra điểm bất thường của Phúc bá. Thêm vào đó, từ khi tỉnh lại đến giờ, hắn hoàn toàn không thấy bóng dáng của tỷ tỷ Sở Nguyệt. Kể từ biến cố mười năm và tám năm trước, Sở gia chỉ còn lại hai chị em họ sống nương tựa lẫn nhau. Tỷ tỷ Sở Nguyệt luôn hết mực yêu thương hắn, ngày thường hắn chỉ cần hắt hơi một cái nàng đã lo lắng hỏi han, huống chi là chuyện hắn suýt bị đánh chết bảy ngày trước.